“Lúc này đây, tài liệu từ đầu thánh giai Ma viên ta sẽ phải…”
Hàn Lập sau khi cân nhắc một phen mới dùng khẩu khí thật nói.
“Không thành vấn đề, sau khi trở về, tiểu muội ngoại trừ việc thay Hàn huynh tu bổ ma giáp thì còn chuẩn bị lễ vật để tạ ân tương trợ.”
Tiêm Tiêm cực kỳ nhu thuận, chẳng những lập tức đáp ứng mà còn tự động đưa ra bồi thường khác.
Hàn Lập thấy đối phương thức thời như thế thì trên mặt thần sắc hơi hoà hoãn gật gật đầu.
“Hàn huynh, vừa rồi tranh đấu chỉ sợ là kinh động tới không ít ma thú, chúng ta cũng nhanh rời đi tránh phiền phức thôi.”
Tiêm Tiêm nhìn đống hài cốt trên mặt đất, trong mắt hiện ra một tia buồn bực nói.
“Ân, vừa rồi động tĩnh đích xác là quá lớn, chúng ta đi thôi.”
Hàn Lập nhìn mọi nơi đảo qua một vòng rồi đồng ý nói. Tinh Tộc nữ tử tự nhiên trên mặt lộ ra vẻ vui mừng. Lúc này hai người độn quang cùng nhau hoá thành một đạo bạch một đạo thanh lưỡng đạo kinh hồng hướng ra ngoại vi sơn mạch bay đi.
Một lát công phu sau, nơi đây liền yên tĩnh không tiếng động, không còn bất kỳ nhân ảnh nào. Gần nửa ngày công phu sau, hai người Hàn Lập đã độn quang đến ngoại vi sơn mạch, độn quang chợt tắt rồi hạ xuống nơi chia tay với Việt Tông.
Tiêm Tiêm giơ tay lên, nhất thời một đạo ngân quang kích bắn ra, sau khi xoay quanh mấy cái thì loé lên mà bắn về trong cổ áo. Nàng biến sắc, tuỳ theo lại nở nụ cười khổ nhìn Hàn Lập nói:
“Quả nhiên không ngoài sở liệu. Việt đạo hữu chỉ sợ là đã ngã xuống rồi. Người ra tay nếu không phải là gã họ Khuê thì cũng là cao giai ma thú bị Huyệt linh đánh chết kia. Sớm biết như thế thì không bằng để cho Việt đạo hữu đi theo chúng ta tiến vào sơn mạch. Hiện giờ trên đường quay về có thể phải mạo hiểm một chút.”
“Việt đạo hữu ngã xuống, thật là chuyện không may. Bất quá cho dù có đi theo chúng ta tiến vào nơi đó thì cũng không có khả năng tiến vào thông đạo ma khí. Như thế mà nói thì vẫn không thể tránh được việc ngã xuống. Về phần lộ trình quay về, chúng ta cứ ấn theo đường cũ mà phản hồi đi. Dù sao chúng ta đã đi qua một lần, cũng coi như an toàn tin cậy.”
Hàn Lập hơi trầm ngâm rồi nói.
“Cũng chỉ có thể như thế, việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức đi thôi.”
Tinh Tộc nữ tử hít sâu một hơi nói.
Hàn Lập gật gật đầu. Hai người lập tức độn quang theo lối cũ phi độn mà đi. Hàn Lập hai người tự nhiên cũng không biết, ở cách bọn họ không biết bao nhiêu vạn dặm đang có hàng trăm hoá hình ma thú đang dọc theo lộ tuyến của Hàn Lập mà điên cuồng đuổi theo mà kẻ dẫn đường rõ ràng trên đầu có một đôi cự giác màu đen, là thủ hạ của đầu thánh giai Đa nhãn ma, Ngũ Khấp.
Lúc này hắn mặc một kiện chiến giáp màu đen, trên khuôn mặt dữ tợn có chút trầm trọng, đem ánh mắt không ngừng nhìn về phía một viên châu màu đỏ nắm chặt trong tay. Viên châu này nguyên bản trong suốt, sáng bóng dị thường mà giờ phút này trong tâm lộ ra một vết nứt vỡ thật sâu, hơn nữa hào quang hoàn toàn biến mất.
Sau khi nhận được tin cầu viện của Cửu Dạ, tên thánh giai Đa nhãn ma kia không thể phân thân mà lại sợ đám người Hàn Lập thật sự chạy thoát nên lập tức phái hắn ra đồng thời cũng tụ tập tất cả trung giai ma thú gần đây chạy thẳng đến nơi mà Cửu Dạ lưu lại dấu hiệu truy tung.
Nhưng hắn vừa mới xuất phát không bao lâu thì đồ vật dùng để định vị trí đồng bạn kia liền bị nứt ra hai nửa. Điều này làm cho đám ma thú nhất thời cả kinh. Xuất hiện việc này tự nhiên đến tám chín phần mười là đồng bạn truy tung đã ngã xuống. Như thế mà nói thì việc có thể ngăn chặn được đối phương hay không hắn cũng thật sự không nắm chắc nhưng cứ tưởng tượng đến thái độ của vị “chủ nhân” kia lúc xuất phát thì trong mắt lại lộ ra hàn quang âm trầm.
Cái này lại làm cho vị “Ngũ Khấp” này giật mình một cái. Hắn không chút nghi ngờ nếu hiện tại hắn lấy cớ phản hồn thì lập tức sẽ bị chém thành hai nửa. Trong lòng cân nhắc như thế, trong lòng ma thú này phiền não nhưng trong miệng nhất thời phát ra một tiếng gầm nhẹ thúc giục đám ma thú phía sau đẩy nhanh tốc độ. Nhất thời ma phong thanh thế đại chấn, chúng ma thú cuồn cuộn đẩy nhanh tốc độc thêm hai phần.
Trên không trung phía trên một cái tiểu sơn cốc nhìn như bình thường trong Ma Kim Sơn Mạch đang có bốn người giằng co bất động. Một tên là lão già tóc xám trắng cùng một cung trang nữ tử, bên kia là một gã dị tộc nhân tóc xanh cùng với một gã hán tử khô gầy.
Bốn người đều sắc mặt âm trầm, dùng ánh mắt căm thù đánh giá đối phương.
“Các hạ nghĩ đem hai người ta đuổi đi, thái độ có chút quá bá đạo?”
Lão giả này đúng là lão giả họ Ngạn ngày đó ở Lôi Vân Các, thần sắc bình tĩnh mở miệng nói.
“Hừ, bản nhân đã nhìn trúng nơi đây, muốn vào tìm kiếm nên cũng không muốn có người ở bên ngoài quấy rối.”
Gã tóc xanh chính là kẻ có tu vi Luyện Hư đỉnh giai đã bị thiệt thòi trong tay Hàn Lập, giờ phút này không chút khách khí nói.
“Các ngươi cũng quá khinh người rồi đó, nơi này là do chúng ta tìm được trước. Dựa vào cái gì mà dâng cho các ngươi?”
Cung trang nữ tử nghe vậy thì giận dữ nói.
“Dựa vào cái gì? Chúng ta là tồn tại bực này tự nhiên là nắm tay ai lớn thì là có đạo lý. Ngươi không cho là đúng, vậy trước tiên để bản tôn đánh giá thần thông của các ngươi. Có thể đả bại ta thì sơn cốc này tự nhiên là để cho các ngươi. Nếu không mà nói thì nhanh cút đi cho ta.”
Dị tộc nhân tóc xanh trên người sát khí tràn ra nanh nọc nói, bộ như một lời không hợp sẽ lập tức ra tay.
“Các hạ làm gì phải nóng vội động thủ, người sáng mắt không nói tiếng trái lòng, đạo hữu vội vã đuổi hai người ta rời đi như thế tự nhiên là bởi vì pháp bàn trong tay có phản ứng nhưng pháp bàn có phản ứng cũng không nhất định đại biểu là bên trong có điều giấu diếm. Có Chi tiên thì cũng có Ô long, nghĩ đến việc mấy ngày nay đạo hữu hẳn là trải qua vài lần. Như thế mà nói, không bằng trước tiên chúng ta vào điều tra một phen để cùng xác định thật giả, sau đó bọn ta sẽ quyết nghị làm như thế nào. Nếu không Ngạn mỗ tuyệt không rời đi như vậy mà sẽ cùng các hạ tranh đấu một trận.”
Lão giả họ Ngạn bình tĩnh dị thường, thản nhiên nói.