“Bất phân thắng bại”, Ngưu Thập Tam lắc đầu: “Từ lúc bắt đầu cho đến lúc biến mất còn chưa tới một phút, tuy thời gian trận chiến ngắn nhưng cảnh tượng lại cực hoành , Bàn Long Hải Vực của chúng ta bị nghiền ép, suýt thì sụp đổ”.
“Ông có biết tại sao họ đánh nhau không?”, Diệp Thành sờ cằm, hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Lẽ nào hai người họ thật sự có ân oán?”
“Vấn đề này thì ta không biết”, Ngưu Thập Tam nhún vai, xoè tay: “Nữ nhân mà! Đánh nhau còn cần lý do à? Có thể là Đại Sở Hoàng Yên ghen tỵ vì ngực Nam Minh Ngọc Thu lớn hơn mình, cũng có thể là Nam Minh Ngọc Thu ghen tỵ Đại Sở Hoàng Yên xinh đẹp hơn mình, cứ so sánh như vậy rồi đánh nhau thôi, không phải sao?”
“Cái logic quái quỷ gì vậy?”, Thái Ất Chân Nhân mắng to: “Câu này để ta nghe thấy thì không sao, nếu để công chúa nhà ta nghe thấy, ngươi có tin đêm nay công chúa sẽ lật tung Bàn Long Hải Vực của các ngươi lên không?”
“Ta… Ta chỉ ví dụ thôi mà”, trước nay Ngưu Thập Tam luôn coi trời bằng vung, nhưng lần này lại thật sự sợ.
Khi hai người đang đấu vỡ mồm, ánh mắt Diệp Thành đã trở nên sâu thẳm khác thường, khoan nói đến tại sao Nam Minh Ngọc Thu lại đánh nhau với Đại Sở Hoàng Yên, nhưng không ngờ Nhân Hoàng lại không nhận được chút tin tức nào về trận đại chiến này.
Tuy nhiên nghĩ lại cũng đúng, hầu hết nhân viên mạng lưới tình báo của Nhân Hoàng đều đã được điều tới Nam Sở, thật sự rất ít người ở lại Bắc Sở, mà Bắc Sở lại rộng lớn, không nhận được tin cũng là điều bình thường.
“Nam Minh Ngọc Thu, cô đừng gây ra chuyện gì đấy!”, Diệp Thành nói thầm trong lòng, hắn vẫn sợ rằng Nam Minh Ngọc Thu không được bình thường, ngay cả Độc Cô Ngạo cũng bị cô ta đánh cho bị thương, nếu gây ra tai hoạ thì không phải chuyện đùa.
“Tiểu tử, thê tử ngươi thật hung hãn!”, khi Diệp Thành đang lẩm bẩm thì Thái Ất Chân Nhân đã lấy tay chọc vào người hắn, nói xong còn nở nụ cười gian: “Bị đánh không ít rồi đúng không?”
“Ông bị rảnh à?”
“Xem đi, xem đi, lại nổi nóng rồi”, Thái Ất Chân Nhân khinh thường: “Nhưng lần trước gặp cô ấy, ta cảm thấy là một tiểu cô nương khá dịu dàng nho nhã, không ngờ lại nóng nảy như vậy”.
“Lần trước?”, Diệp Thành nhướng mày: “Ông từng gặp cô ấy?”
“Đương nhiên là gặp rồi!”, Ngô Tam Pháo hất đầu: “Lần trước chúng ta gặp cô ấy ở Âm Sơn, nhưng hình như là tóc trắng cơ, chắc ngươi cũng đã gặp rồi. Ồ không đúng, chúng ta đuổi theo tên kia rồi lúc về mới gặp, lúc đó ngươi đã chuồn mất rồi”.