“Được rồi, xem như trong cái rủi có cái may.” Lão gia Rết nói: “Trong khoảng thời gian này cũng đừng liên lạc với Tuần Dương, vừa mới xảy ra chuyện lớn như thế, cái tên cáo già Giang Hàn Phi đó chắc chăn sẽ có nghi ngờ, tuyệt đối không thể để Tuần Dương bị lộ, cậu ta vẫn còn có tác dụng với chúng ta.”
Laura gật đầu: “Con hiểu chuyện đó mà, ngoại trừ ba nuôi và con ra, chắc chăn không có người thứ ba biết thân phận gián điệp của Tuần Dương, chúng ta có thể yên tâm.
Buổi tối, bầu trời giăng kín những vì sao.
Có một chiếc xe hơi đen nhánh dừng trước cửa nhà dân, cửa xe mở ra, một vóc người mạnh mẽ rắn rỏi bước xuống xe.
“Miêu Đồng ở đây à?”
“Khá là yên tĩnh đó.”
Giang Nghĩa đóng cửa xe, cất bước đi đến cửa nhà Miêu Đồng.
Như những gì mà Giang Nghĩa đã yêu cầu, từ đầu cửa không được khóa, chỉ khép hờ, Giang Nghĩa vừa đưa tay đẩy là cửa đã mở ra.
Anh nhấc chân đi vào trong.
Ngọn đèn lớn ở trong nhà đã được tắt đi, chỉ mở một ngọn đèn nhỏ.
Khiến nó trông vô cùng mập mờ.
Giang Nghĩa hăng giọng, lên tiếng dò hỏi: ‘Miêu Đồng, cô có nhà không?”
Lúc này chỉ nhìn thấy cửa phòng ngủ mở ra, một bóng người xinh đẹp bước ra ngoài, đó chính là Miêu Đồng.
Miêu Đồng bây giờ và lúc ở bộ nghiên cứu như là hai người.
Bây giờ cô ta mặc một chiếc váy màu hồng phấn, phơi bày dáng người hoàn mỹ trước mặt Giang Nghĩa, giống như là một bữa tối phong phú chờ đợi Giang Nghĩa đến thưởng thức.
Đáng sợ nhất là Miêu Đồng còn uống một ít rượu.