Trên xe chất đầy các vật tư dùng để thăm hỏi: Nhiều chồng quần áo mới tinh được sắp xếp ngay ngắn, hàng đống đồ gia vị, gạo, mì được chất như núi, rau dưa theo mùa được bọc kín, vẫn còn mang hơi nước, các loại đồ dùng hàng ngày rực rỡ muôn màu, lớn nhỏ không đều nhau được làm từ vật liệu khác nhau, cách đó không xa còn có một xe chở đồ chơi trẻ em nữa.
Nhưng thứ này trông vô cùng đẹp mắt dưới làn sương mù buổi sớm, nhưng không hiểu sao lại làm Lý Nhất Đình thấy rung động. Chẳng trách người ở quảng trường Vạn Thánh thân thiết gọi Ngọc Nhi là tiên nữ hiền lành như Bồ Tát. Ở hòn đảo vốn chủ yếu chỉ dựa vào đồ tiếp tế này, lượng đồ cứu trợ lớn như vậy không phải là thứ mà người bình thường có thể gánh vác nổi, mặc dù cô ấy là con gái của đảo chủ đảo Quan Cẩm, nhưng tấm lòng này thật sự không phải là chuyện nhỏ. Cô gái có tấm lòng thương yêu người khác ấy luôn làm người ta thấy ấm áp và cảm động, đối với một người ngoài lạnh trong nóng như Lý Nhất Đình thì điều này lại càng là đòn tấn công trí mạng.
Đảo chủ đao Quan Cẩm Kha Hoằng Hữu tự mình tới ra uy giúp con gái, dưới ánh nắng buổi sớm mai, trông ông ta lại càng thêm uy mãnh. Lý Nhất Đình vội vàng chào hỏi ông ta rồi đưa mắt nhìn Ngọc Nhi đang đứng bên cạnh đảo chủ bằng ánh mắt đầy thâm ý. Hôm nay, Ngọc Nhi mặc bộ quần áo thể thao tối màu vô cùng mộc mạc, đầu đội một cái mũ rộng vành bằng trúc rất kỳ quái, trên đỉnh nón có phủ một tấm lụa mỏng buông xuống xung quanh nón. Màn lụa hơi lay động trong làn gió mát sớm mai, bộ trang phục đơn giản nhưng vẫn không thể che được khuôn mặt nhỏ bé, xinh xắn hồng hào và dáng người yểu điệu ấy, ngược lại còn càng trông xuất trần, thoát tục.
“Tiểu thư Ngọc Nhi.” Ông hơi thất thần rồi nhỏ giọng chào, đảo chủ đảo Quan Cẩm ở đây nên ông không thể không dùng cách xưng hô tôn trọng.
Kha Hoằng Hữu chắp tay sau lưng, cười mỉm: “Tiểu Lý, tôi nghe Ngọc Nhi nói rằng cậu vô cùng có lòng giúp tôi tìm được một người có y thuật vô cùng cao minh hả? Thật sự thần kỳ như Ngọc Nhi nói sao?”
Lý Nhất Đình nhất thời không dám trả lời, ông cũng không biết tay nghề thật sự của Mộ Liên như thế nào, đi nước cờ mạo hiểm này cũng chỉ vì bất đắc dĩ. Nhỡ Mộ Liên không cẩn thận để lộ ra, hoặc là Đông Phương Nhạc căn bản không ở trên đảo Quan Cẩm thì hai người họ thật sự gặp nguy rồi.
Hình như tâm trạng hôm nay của Kha Hoằng Hữu không tệ, ông ta không phát hiện ra sự khác thường của Lý Nhất Đình mà tiếp tục nói: “Thật ra thì cái bệnh vặt này của tôi cũng không nghiêm trọng lắm, Ngọc Nhi có tấm lòng thì tôi đã vui rồi, thần y với chẳng không thần y cái gì. Thật ra từ trước tới nay, tôi vẫn không tin lắm.”
Lý Nhất Đình vội nói: “Cảm ơn đảo chủ đã thông cảm, chỉ là tôi cảm thấy vị bác sĩ ngoại khoa kia thật sự có chút tay nghề nên mới dám tự ý dẫn đến. Hơn nữa, tôi cũng chưa chính thức làm quen với cậu ta, có phải là loại lừa đảo hay không thì còn phải nhờ ánh mắt sáng suốt của đảo chủ phân biệt.”
Kha Hoằng Hữu cười ha hả, nói: “Không sao, không sao.”
Ngọc Nhi ở bên cạnh lại sẵng giọng: “Cha, bảo cha đừng đến thì cha lại không nghe, gió biển buổi sáng lạnh lẽo, ẩm ướt, chứng đau nửa đầu sẽ nặng thêm… Cha cứ yên tâm đi, con sẽ giúp cha trấn giữ, nếu như là lang băm thì cũng đừng hòng giấu được hỏa nhãn kim tinh của con, cha không tin con à?”
“Tin, cha tin chứ… Cha không tin Ngọc Nhi của cha thì cha còn có thể tin ai?” Kha Hoằng Hữu đưa tay lên vuốt ve cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo của cô, hiền lành trêu chọc. Có thể thấy ông lão này bình thường vô cùng chiều chuộng cô công chúa nhỏ ấy.
Ngọc Nhi bĩu môi, làm nũng, nói: “Được rồi, được rồi, cha mau về đi. Lần nào bảo cha đừng đến mà cha không chịu nghe, cứ như con là trẻ con vậy, đi ra ngoài làm chút chuyện mà cũng cần có phụ huynh đi cùng.”
“Biết rồi mà, con bé bướng bỉnh này!” Kha Hoằng Hữu tỏ ra bất đắc dĩ rồi quay sang nói với Lý Nhất Đình: “Tiểu Lý à, dù thế nào cũng phải đưa người tới cho tôi xem thế nào nhé. Tuy rằng đảo Quan Cẩm không thiếu bác sĩ, nhưng những người tài thì thường ở trong dân gian, tôi hiểu mà… Mặt khác, nhờ cậu chăm sóc để ý đến Ngọc Nhi giúp tôi, con bé này rất tùy hứng, lúc cần thì cậu làm anh ngăn cản nó lại.” Có thể thấy, Kha Hữu Hoằng khá tán thưởng Lý Nhất Đình, mặc dù ông ta đã sớm biết thân phận đặc thù của Lý Nhất Đình rồi.
“Được rồi, mọi người lên đường đi, đừng làm lỡ chuyện… Lão Tam, chúng ta đi thôi.” Kha Hoằng Hữu nói với người trung niên bên cạnh rồi thong thả đi về.
Lý Nhất Đình thoáng chú ý tới người trung niên này, trên đầu người này đội mũ quả dưa, vóc người thuộc tầm trung, không có râu, ánh mắt bình tĩnh, từ đầu đến cuối không nói lời nào.
Chờ hai người đi xa, Lý Nhất Đình mới giả vờ lơ đãng hỏi: “Ngọc Nhi này, người bên cạnh đảo chủ là ai thế?”
Ngọc Nhi mỉm cười: “Đó là Tam tổng quản, vừa mới về đảo không lâu.”
“Nhắc tới cũng kỳ, tôi ở trên đảo lâu như vậy mà sao chưa từng gặp Đại tổng quản vậy?” Lý Nhất Đình hơi ngạc nhiên hỏi.
Ngọc Nhi phì cười: “Trí tò mò của anh nặng thật, Đại tổng quản làm việc cho vợ cả của cha tôi thì làm sao anh gặp được?”
“Vợ cả?” Lý Nhất Đình càng ngạc nhiên hơn: “Nghĩa là sao?”
“Cha tôi có hai vợ, mẹ tôi đứng thứ hai, anh trai tôi là con trai của vợ cả, hiểu không?” Ngọc Nhi giận dỗi nói, trách ông cứ để ý chuyện không đâu.
Lý Nhất Đình thầm ngạc nhiên, mối quan hệ của người ở trên đảo đúng là phức tạp, không ngờ đảo chủ đảo Quan Cẩm lại có hai vợ. Nếu không phải là hòn đảo ở giữa đại dương, dựa theo luật của Trung Quốc thì ông ta đã phạm tội nặng là tội trùng hôn rồi.
Ngọc Nhi thấy ông đờ ra thì vừa bực mình vừa buồn cười, nói: “Anh đừng nghĩ nhiều, vợ cả là vợ trước, mẹ tôi mới là phu nhân đảo chủ đàng hoàng.”
Lý Nhất Đình thuận miệng “à” một tiếng. Hiện giờ, ông thật sự có hơi đau đầu, không tiện hỏi nhiều việc nhà của người khác, nhưng nếu không làm rõ mối quan hệ giữa người và người trên đảo Quan Cẩm thì không thể bắt tay vào điều tra được.
“Còn đờ đẫn ra đó làm gì nữa? Đi thôi.” Ngọc Nhi lườm ông một cái.