Thanh Duy ép mình phải thật bình tĩnh, nàng nhắm mắt, nhanh chóng suy nghĩ. Tuy lần này Phong Nguyên bị Khúc Bất Duy điều gấp đến Lăng Xuyên, nhưng nếu ông biết đối thủ của mình là Tạ Dung Dữ thì chắc chắn sẽ chuẩn bị đầy đủ nhằm đề phòng. Hồ sơ về tội phạm lưu đày là chuyện cơ mật, là manh mối duy nhất Khúc Bất Duy hơn được Huyền Ưng Ti, dù giao hồ sơ cho Phong Nguyên cũng không có chuyện đặt ngay trên bàn, nhất định nó được giấu ở nơi mà bình thường không ai thấy.
Đâu là nơi bình thường không ai thấy?
Thanh Duy đứng trong lều, ánh mắt sắc sảo quét nhanh một vòng, vừa nãy nàng đã tìm trên giường, cũng đã tìm trong khôi giáp, thậm chí kiểm tra cả nóc lều, dưới chân là đất vàng, nơi duy nhất vẫn chưa tìm là nơi còn khuất mắt nàng… Đúng rồi, vách lều!
“Tướng quân.” Dường như hai gã cận vệ ngoài lều đang bái kiến Phong Nguyên.
“Sao chỉ có hai người các ngươi, hai tên còn lại đâu?”
Hai kẻ kia bị nàng đánh ngất kéo vào lều rồi.
Thanh Duy không dám cử động mạnh, chậm rãi dịch đến vách lều.
Sắp sửa hết thời gian một chung trà, nàng biết bản thân đang rất mạo hiểm, nhưng nàng cũng có phán đoán của mình.
Lấy trộm hồ sơ không thể so với việc lấy trộm Tứ cảnh đồ ở Trung Châu lần trước, nàng chỉ có một cơ hội duy nhất. Với lại, cho dù Tạ Dung Dữ không thể hiện ra, nhưng nàng biết Huyền Ưng Ti và Phong Nguyên đã đang trong thế đối đầu nhau. Một khi hội Phong Nguyên tìm được Sầm Tuyết Minh, Huyền Ưng Ti nẫng được tay trên thì tốt, còn nếu không, tội chứng chắc chắn sẽ bị phá hủy, chưa nói tới việc có khả năng bị trả đũa ngược lại mà kẻ ác vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật, công sức của bao nhiêu người trong suốt thời gian qua đều đổ sông đổ bể!
Có một câu Nhạc Ngư Thất nói đúng, bọn họ đến Chi Khê không phải để ăn không ngồi rồi, ai cũng có việc để làm, kể cả nàng.
Mà tác dụng lớn nhất của nàng lúc này chính là thu hồi tập hồ sơ.
Nàng phải lấy nó bằng được.
Tay của Thanh Duy đã chạm tới vách lều, thoạt nhìn trên vách không có gì khác thường, nhưng nếu sờ kĩ sẽ thấy lều căng chặt như sắp rách, tìm là biết có lớp ghép.
Thanh Duy lập tức cầm chủy thủ rọc lớp vải, thò tay vào trong, quả nhiên có một tập sách.
Nàng nhanh chóng cất nó vào ngực, đang định lẻn ra ngoài từ cửa sau thì đột nhiên nghe thấy vệ binh ngoài cửa hét lên: “Không ổn rồi tướng quân ơi, không thấy hai người Trương Thác đâu.”
Một khắc sau, cửa lều vén lên, Phong Nguyên vừa vào lều đã bắt gặp Thanh Duy.
Bóng đen đứng giữa lều tựa yêu tinh nửa đêm, Phong Nguyên giật mình: “Kẻ nào?!”
Thanh Duy ngẩng đầu, mũ mạng che khuất nửa gương mặt, nàng không tỏ ra hốt hoảng, hạ tông giọng xuống thấp: “Có phải tướng quân không tìm được Sầm Tuyết Minh ở khu mỏ không?”
Phong Nguyên không ngờ nàng lại nói thẳng như vậy, lập tức bị nàng di dời sự chú ý, “Ngươi là…”
Thanh Duy bình tĩnh nói tiếp: “Ta đoán ông không thể tìm được, bởi vì Sầm Tuyết Minh… đang ở trong tay ta.”
Việc quân cơ không ngại dối trá, chỉ cần Phong Nguyên thất thần một khắc là quá đủ, Thanh Duy lập tức lắc mình ra khỏi lều, nhân lúc vệ binh chưa tụ tập, nàng phát huy thân pháp đến cực hạn, hệt như mũi tên rời cung, phá vòng vây lao nhanh ra ngoài.
Cùng lúc ấy, Phong Nguyên đã thấy vết rạch trên vách lều, tức khắc minh bạch, ông ta hét lớn: “Tiêu rồi!” Sau đó chạy ngay ra khỏi lều, “Mau đuổi theo ả ta!”
Ngay lập tức, các mệnh lệnh lần lượt vang lên trong khu trại rộng lớn.
“Có trộm, nhanh đuổi theo!”
“Mau đuổi theo nữ tặc kia!”
Song nữ tặc kia lại là tay trộm chuyên nghiệp, chạy trốn quá nhanh, thân thủ vô cùng lợi hại, trước khi binh lính kịp thời phản ứng thì ả đã chạy tới đường mòn ngoài núi, đâu có dễ đuổi kịp?
Ấy nhưng thuộc hạ của Phong Nguyên cũng đâu phải ăn không ngồi rồi, chẳng mấy chốc đã dẫn ngựa chiến tới. Phong Nguyên bị trộm mất đồ thì rất tức giận, vừa thấy có ngựa, ông ta lập tức nhảy lên.
Thấy Phong Nguyên thúc ngựa đuổi theo, Thanh Duy biết dù mình có chạy nhanh tới đâu cũng không hơn được thiên lý mã. Vả lại khu vực mỏ khoáng đã được khai thác nhất định, thế núi khá phẳng, nàng cũng không thể mượn địa hình cắt đuôi Phong Nguyên.
Thấy Phong Nguyên ngày càng bám sát, Thanh Duy nhảy lên một mỏm đá cao, vào khoảnh khắc Phong Nguyên lướt qua, nàng đáp xuống chuôi đao của ông ta, chặn đường rút đao. Nhưng Phong Nguyên nào phải hạng xoàng, ông ta lập tức trở ngược cán đao, mũi đao hướng xuống vỏ đao tuột ra, lưỡi đao như nước rạch một đường sáng trong màn đêm. Thanh Duy né tránh lưỡi đao, mũi chân điểm lên lưng ngựa, nhuyễn ngọc kiếm quấn quanh cổ tay thuận thế bắn ra. Là quân nhân, Phong Nguyên biết rõ sự lợi hại của nhuyễn ngọc kiếm, ông ta lập tức thu đao về toan chặn mũi kiếm, chẳng ngờ nhuyễn ngọc kiếm không tấn công ông ta mà quất vào tuấn mã. Tuấn mã bị đau trong khi người điều khiển còn chưa quen ngựa, thế là nó tung vó chạy như điên. Thanh Duy thầm xin lỗi con ngựa, sau đó không biết lấy đâu ra một sợi xích nhỏ, đánh vào khôi giáp của Phong Nguyên. Phong Nguyên lấy công làm thủ, vung đao bổ về phía trước, sợi xích vụt lên trời đổi hướng, một đầu quặp vào lưng Phong Nguyên, một đầu xoay tít mấy vòng quấn thành nút chết, trói chặt ông ta trên yên ngựa.
Phong Nguyên chấn động trước thủ đoạn xấu xa của Thanh Duy, đâu ngờ sư môn của Nhạc Ngư Thất lại chú trọng “chỉ cần thằng, làm gì cũng được”, còn chưa kịp mở miệng mắng chửi thì đã bị tuấn mã chở thẳng đi xa.
Nhưng đối phó với Phong Nguyên xong, sau lưng vẫn còn bốn thớt ngựa truy đuổi, cách đó không xa là một tốp binh lính theo sau gắt gao, chẳng khác gì thọc vỡ ổ kiến.
Thanh Duy hít sâu, lão Phong Nguyên điên quá hóa cuồng rồi, dám điều cả quan binh đuổi theo nàng.
Nhưng bốn con ngựa lại dễ đối phó hơn so với một.
Nàng nhanh chóng nhặt một hòn đá, mượn địa hình cao nhảy lên, hòn đá ném chính xác vào bốn kẻ đang chạy tới. Bốn kẻ đó tưởng nàng có ám khí, lập tức né mình hòng ngăn cản, Thanh Duy nhân cơ hội ấy cướp lấy một con ngựa trong số đó. Nàng gập tay đánh vào cổ tên lính cưỡi ngựa, lộn ngược một vòng kéo người trên ngựa xuống, sau đó duỗi chân đạp mạnh, gã lính lập tức rơi xuống ngựa. Thanh Duy cướp được ngựa song không cưỡi ngựa bỏ trốn mà quay mạnh đầu ngựa, con ngựa vừa xoay người vừa phi nước đại, vó trước giơ cao gần như đứng thẳng, lao về phía ba kẻ còn lại.
Thanh Duy đã chuẩn bị từ trước, vừa thấy thế lập tức bỏ ngựa rút lui, ba kẻ kia phản ứng chậm hơn nàng, bị kế “ngựa quay đầu” húc trúng, nhân tiện cản đường đám vệ binh đuổi tới.
Cùng lúc ấy, trong núi vang lên tiếng cung tên, Thanh Duy ngước mắt nhìn, mũi tên bắn vào lưng vệ binh, hóa ra Tạ Dung Dữ biết nàng đã chạm mặt Phong Nguyên nên phái người đến chi viện.
Nhưng Thanh Duy biết, với kế nhất thời của mình và hơn mười Huyền Ưng vệ có lẽ có thể đối phó với nhân lực của Phong Nguyên trong thời gian ngắn, song chắc chắn sẽ kiệt sức trước lúc trời sáng.
Hơn nữa nàng vẫn nhớ, điều quan trọng nhất là phải giao hồ sơ vụ án vào tay Tạ Dung Dữ.
Thanh Duy thấy quân lính tạm thời chưa đuổi theo thì lập tức vòng qua một ngã rẽ, chạy vào trong núi, dúi tập hồ sơ mình trộm được vào tay một Huyền Ưng vệ, nói nhanh: “Đưa cho Ngu hầu của các ngươi để ngài ấy xem mau.”
“Còn thiếu phu nhân?”
“Ta sẽ thu hút sự chú ý của bọn chúng.” Thanh Duy nhìn toán vệ binh đang tới gần, lại thấy Huyền Ưng vệ lo lắng ra mặt, vội nói thêm, “Yên tâm, ta tự có chừng mực, sẽ không gặp chuyện đâu.”