Tục Mệnh Thiên Hoàn đan là một đan dược cấp cao, ngay cả Nam Thiên Sang luyện chế cũng bị hỏng ba lần mới thành công luyện ra một viên, Mị Y Vũ chỉ mới bước vào con đường luyện dược, lại tự mình mò mẫn, thất bại là chuyện thường tình không có gì đáng ngạc nhiên.
Tiếp tục chỉ dẫn cùng giải đáp một số vấn đề cho mọi người, đến lúc rời khỏi không gian bên ngoài cũng đã tối đen.
Có lẽ sức mạnh của Hàn Băng tăng lên nên trong không gian cũng thay đổi không ít, ví dụ như bắt đầu phân chia ngày và đêm, thận trí còn xuất hiện mưa nắng như bên ngoài, không gian dường như cũng rộng lớn hơn so với lúc đầu.
“Ca ca, chúng ta ăn tối đi!” Nam Thiên Sang đứng ngoài cửa phòng nàng gõ.
“Được rồi, đi thôi.”
Hàn Băng mở cửa xoa đầu tiểu hài tử, chậm rãi bước xuống đại sảnh, gọi lên một vài món ngon.
*tự nhiên viết đến đây đói bụng, mình phải đi nấu mì tôm ăn rồi mới viết tiếp được, hahaha!
“Nghe nói đầu tháng sau, Võ tướng quân sẽ cưới chính thê, mà cô nương kia lai lịch bất minh, không biết bên ngoại là người ở đâu!”
“Võ tướng quân còn thề trước thánh nhan*, nói rằng cả đời này của hắn không phải nàng ấy không lấy, còn tuyên cáo cả đời này muốn nhất sinh nhất thế nhất song đôi!”
*thánh nhan: dung nhan hoàng đế.
“Nam nhân, ai chẳng tam thê tứ thiếp, liệu câu nói nhất sinh thế nhất song đôi sẽ kéo dài được bao lâu chứ?! Nếu không đưa vào phủ chính, có khi lại lén lút nuôi bên ngoài không chừng, ha ha ha!”
Hàn Băng im lặng nghe lời bàn tán của bàn bên, trong đầu đột nhiên nhớ đến Tư Đồ Vũ Thiên, nam nhân như hắn là một tồn tại chỉ có thể đứng trên đỉnh cao chót vót, nữ nhân bên cạnh chắc chắn cũng không ít!
Một người như Tư Đồ Vũ Thiên chắc chắn sẽ không vì một ai đó mà từ bỏ quyền thế giang sơn, càng không phải người chung tình chỉ yêu một người một kiếp!
Nam nhân này, không nên tiếp xúc quá nhiều!
Hàn Băng ngoài mặt bình tĩnh gắp thức ăn vào bát Nam Thiên Sang, trong lòng âm thầm quyết định tránh xa mỗ nam nhân nguy hiểm nào đó.
“Ta biết được tin nội bộ đấy, có muốn nghe không?” Một nam tử thanh y tự rót rượu uống.
“Thật sao? Mau nói đi, đừng tỏ vẻ nữa! Mau mau kể!”
“Được được được! Tin nội bộ ta nhận được thì vị cô nương kia là người trong giang hồ, từng cứu Võ tướng quân hai mạng! Lần thứ nhất là giúp tướng quân giải độc, lần thứ hai thì giúp hắn đỡ một kiếm, trực tiếp biến thành phế nhân, mất hết võ công a!”
“Còn có chuyện như vậy sao?”
“Đúng vậy a!” Nam tử thanh y gõ gõ mặt bàn. “Còn nữa, nữ tử kia biết mình có ân của Võ tướng, liền ép buộc Võ tướng quân cưới mình, nếu không cưới nàng ta, nàng ta sẽ đi loan tin tướng quân là bạch nhãn lang, vong ân phụ nghĩa!” Nam tử thanh y gõ gõ mặt bàn, nhỏ giọng nói.
“Hả! Nử tử đó lại có tâm tư xấu xa như vậy à? Loại người như thế thật đáng ghét mà!”
Hai người ngồi chung bàn với thanh y nam tử bị câu chuyện tác động, tỏ ra vô cùng giận dữ, cảm thấy bất bình.
“Chưa hết đâu, chưa hết đâu! Mấy lời đồn nhất sinh nhất thế gì gì đó, đều là do nàng ta cho người truyền ra ngoài, tự biên tự diễn hết cả!”
“Không ngờ sự thật đằng sau lại như vậy! Thật là quá đáng, chưa qua cửa đã âm thầm tung tin đồn như vậy, đúng là âm hiểm!”
“Chứ còn gì nữa! Tung tin đồn đó không phải là muốn độc chiếm phủ tướng quân sao!? Võ tướng quân anh minh thần võ, khôi ngô tuấn tú như vậy, là long phượng giữa biển người, nữ tử đó muốn giữ riêng là chuyện rất thường tình a! Các cô nương trong thành nghe tin đồn nhất sinh thế nhất song đôi của Võ tướng quân chắc chắn sẽ từ bỏ ngài ấy không dám tiến đến nữa, đúng là một nữ nhân mưu mô!”
“Thôi thôi! Ta chỉ nói tin này cho hai người các ngươi thôi đấy, đừng để truyền ra ngoài, cẩn thận cái miệng, biết chưa?!” Thanh y nam tử nói có việc cần làm liền rời đi, trước khi đi còn không quên nhắc nhở hai người kia một câu.
Mọi người đọc truyện vui vẻ nhoa, cuối tháng rồi, nhanh quá đi ??. Truyện còn nhiều thiếu sót, mọi người có gì cứ góp ý nha, mình sẽ tiếp thu và chỉnh sửa dần!