Long Quân Dao vội vã chạy tới rồi bắt lấy cánh tay người nọ.
Người nọ đột ngột bị ai đó giữ chặt tay nên liền giật bắn mình quay lại.
Nhìn gương mặt của đối phương, Long Quân Dao chợt nở một nụ cười nhu hòa mềm mại.
“A Khiết!” Long Quân Dao nhẹ giọng gọi tên người nọ.
Người bị cô giữ tay bỗng rút tay lại rồi sợ sệt đưa mắt nhìn cô.
“Cô là ai? Vì sao lại biết tên tôi? Tôi và cô có quen nhau sao?” Người con gái nhỏ vẻ mặt hoang mang dè dặt hỏi lại.
Long Quân Dao có hơi sốc khi nhìn thấy ánh mắt xa lạ của người con gái nhỏ dành cho mình, nhưng rất nhanh cô đã trấn tỉnh lại.
“Xin lỗi, xin lỗi! Tôi làm em sợ rồi? Mặc dù bây giờ chúng ta chưa quen biết nhau, nhưng rất nhanh thôi chúng ta sẽ trở nên thân thiết.” Long Quân Dao mỉm cười chói lóa với người nọ, cô đưa tay ra muốn xoa đầu cô nàng ấy nhưng bỗng khựng lại rồi thôi.
Người con gái ấy hai má bỗng ửng đỏ lên rồi nóng rực, không biết nói gì hơn nên cô nàng chỉ còn biết cách chạy trốn:
“Nếu đã vậy thì tôi xin phép đi trước!”
Nói rồi thì cô nàng ấy liền bỏ chạy đi mất.
Nhìn dáng vẻ như tiểu bạch thỏ đang muốn chạy trốn khỏi sói xám của người nọ làm cho tâm của Long Quân Dao bỗng mềm ra không ít rồi khẽ phì cười.
Thôi thì để hẹn lần khác gặp lại vậy.
Chấn chỉnh lại tâm tình, Long Quân Dao bước lên xe rồi nói với người thư ký đang ngồi ở vị trí phó lái:
“Đi điều tra một ít thông tin về cô gái ban nãy cho tôi.”
“Vâng!”
——————–
Ngồi trên chiếc xe hơi đắt tiền đang băng băng chạy qua các con đường lớn vắng vẻ dẫn lên trên núi.
Chạy tầm thêm bốn mươi lăm phút thì cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại.
Đứng trước cánh cổng lớn xa hoa, cùng với dãy hàng rào cũng lộng lẫy không kém trải dày không biết bao xa để bảo vệ khuôn viên phần đất của gia chủ.
Vừa nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, cánh cổng lớn từ từ chậm rãi mở ra để cho xe chạy vào bên trong.
Chạy vào bên trong cổng và phải chạy ít nhất thêm một cây số hơn thì cuối cùng cũng dừng lại trước cửa lớn của dinh thự.
Đây là căn dinh thự được mệnh danh là lâu đời và xa hoa bậc nhất ở đây, nó còn được gọi là Long sơn trang.
Bước xuống xe, Long Quân Dao vừa đi đến trước cửa thì nó đã tự động mở ra.
Khung cảnh uy nga lộng lẫy như thể ở hoàng cung mở ra, hai hàng gia nhân một bên nam một bên nữ đã đứng chờ sẵn từ bao giờ.
Một vị quản gia già đứng ở giữa vừa nhìn thấy cô thì sắc mặt liền rạng rỡ một tay đưa lên ngực và cúi người:
“Gia chủ, mừng người quay về!”
Đáp lại ông, Long Quân Dao gật đầu một cái rồi bước vào bên trong.
Dù sao khung cảnh này cũng quá đỗi quen thuộc với Long Quân Dao rồi, nên cũng chẳng có gì ngạc nhiên cho lắm.
Tiến vào đến giữa nhà thì bỗng người quản gia lại cất giọng:
“Gia chủ, Long phu nhân và nhị thiếu gia hôm nay có mở một buổi tiệc mừng sinh nhật tại gia cho nhị thiếu gia, nếu người có hứng thú thì tôi sẽ sắp xếp một chút.”
“Còn gì nữa không?” Long Quân Dao đưa tay nới lỏng cà vạt vừa hỏi.
“Vâng, ngoài ra Cổ tiểu thư đang chờ người ở trên phòng làm việc.” Vị quản gia lễ phép trả lời.
“Được, ông căn dặn với tên kia, tôi không cần biết hắn là mở tiệc gì, nếu mà ảnh hưởng đến tôi thì đừng trách.” Nói rồi, Long Quân Dao lạnh nhạt quay lưng bỏ lên lầu.
Nhìn bóng dáng vẫn lãnh khốc vô tình như bao ngày của Long Quân Dao thì vị quản gia khẽ thở dài.
Người quá tài giỏi thì cũng ắt có cái khổ của người tài giỏi.