Chờ một hồi lâu vẫn không có gì xảy ra.
Cô gái nhíu mày, lấy ra một tấm lệnh bài từ nhẫn không gian của mình đặt lên cấm chế trước băng phủ, ngay sau đó, một lối đi hiện ra.
Cô gái lắc mình đi vào trong đó, bước chân dồn dập.
Rất nhanh, nàng đã tới tầng trong nhất, nhìn quanh không có dấu vết của người nào khác, nhưng trên tủ sách có một phong thư, phía trên viết “Tô Nhan thân khải!”
Tay nàng khẽ run, cầm lá thư lên, rút tờ giấy bên trong ra cẩn thận đọc.
– Tô Nhan, ta nhận lệnh của Trưởng lão hội theo chúng đồng môn ra ngoài thi hành nhiệm vụ, mệnh lệnh quá gấp rút nên không thể cùng ngươi cáo biệt, nếu ngươi tới tìm ta nhất định sẽ đọc được lá thư này, nhiệm vụ lần này là tìm một người, mà người đó lại là Dương Khai! Hắn đã đến Xích Lan Tinh, chỉ có điều không biết tại sao Hỏa Diệu Tông lại tìm hắn, Băng Tâm Cốc cũng đang tìm hắn! Ngươi nhớ kỹ, không nên vọng động, tất cả chờ ta trở lại rồi nói sau!
Lạc khoản là Thanh Nhã!
Đã từng là cường giả đỉnh cao trên Thông Huyền đại lục, Băng chủ Thanh Nhã!
Tô Nhan đọc đi đọc lại nhiều lần, thân thể mềm mại khẽ run, xác định bản thân không nhìn nhầm.
Dương Khai thật sự tới rồi!
Lúc ở trong băng thất của sư tôn gặp bức họa của Dương Khai, Tô Nhan gần như không thể tin được, nhưng không tiện hỏi thăm Nhiễm Vân Đình, cho nên nàng vội vàng tìm Thanh Nhã, muốn hỏi xem nàng có nghe phong thanh được gì không.
Năm đó Thanh Nhã và nàng cùng tới Băng Tâm Cốc, dù sao Thanh Nhã cũng tu luyện công pháp băng hệ, tu vi không cao chỉ vì thiên địa linh khí trên Thông Huyền đại lục không đủ, cho nên khi Nhiễm Vân Đình mang Tô Nhan về Băng Tâm Cốc cũng mang cả Thanh Nhã.
Chỉ là Thanh Nhã tuy rằng tư chất không tầm thường, nhưng không cách nào so sánh với Tô Nhan, nàng chỉ có thể sinh hoạt ở ngoại đảo, là một đệ tử bình thường của Băng Tâm Cốc, bây giờ cũng chỉ có tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, nhưng rất nhanh sẽ đột phá Thánh Vương tam tầng cảnh.
Tô Nhan thường xuyên đến thăm Thanh Nhã, hai người cùng xuất thân từ Thông Huyền đại lục, đương nhiên có quan hệ thân mật.
Nhưng lần này Tô Nhan đã tới chậm.
Hôm qua sau khi Trưởng lão hội thương nghị, lập tức quyết định phái đệ tử ra ngoài tìm kiếm dấu vết của Dương Khai, nhận được mệnh lệnh, trong ngày hôm đó Thanh Nhã cùng vô số đồng môn rời khỏi Băng Tuyệt Đảo.
Nàng không thể vào nội đảo truyền tin cho Tô Nhan, lại biết Tô Nhan nhất định sẽ đến thăm mình, cho nên trước khi đi để lại một phong thư, báo cho Tô Nhan tin tức về Dương Khai.
Tay cầm lá thư, trong lòng Tô Nhan phập phòng, hốc mắt hơi ướt.
Nếu để cho Nhiễm Vân Đình thấy cảnh tượng này, nàng nhất định sẽ thất kinh.
Nàng vẫn cho rằng Tô Nhan là một người tâm như băng tuyết, mọi chuyện không để trong lòng, sao lại bị một phong thư làm chấn động tâm thần như vậy?
Mấy chục năm đau khổ nhớ nhung, tất cả đều được giải phóng, đủ để nuốt sống Tô Nhan!
Khí huyết dâng trào, sắc mặt của Tô Nhan bỗng tái nhợt, khóe miệng tràn máu tươi, thánh nguyên toàn thân xao động.
Tô Nhan biến sắc, không dám sơ suất, vội vàng khoanh chân ngồi xuống, vận công hóa giải.
Hồi lâu sau, khí tức hỗn loạn mới từ từ lắng xuống, nàng cất kỹ lá thư rồi đứng dậy, nhanh chóng rời khỏi băng phủ của Thanh Nhã!
Đệ tử của hai đại thế lực đứng đầu Xích Lan Tinh liên tiếp xuất động, rút giây động rừng, trong thời gian rất ngắn, gần như cả Xích Lan Tinh đều bị khuấy động.
Các tông môn thế gia có quan hệ thân mật với hai đại thế lực cũng hỗ trợ, phối hợp với Hỏa Diệu Tông hoặc Băng Tâm Cốc, toàn lực tìm kiếm dấu vết của Dương Khai.
Toàn bộ Xích Lan Tinh như sôi sục lên!
Dương Khai như đã biến mất, không ai tìm được dấu vết của hắn.
..
Trong Tiểu Huyền Giới, Dương Khai dốc lòng tu luyện.
Hắn không vội ra ngoài, thật vất vả mới thoát khỏi Lạc Hải, sao Dương Khai dám lỗ mãng xuất hiện trở lại?
Có trời mới biết Lạc Hải có đang tìm hắn hay không? Vạn nhất ra ngoài chui đầu vô lưới, lại phải mất công chạy trốn.
Thừa dịp này củng cố lại thu hoạch mấy ngày trước của mình.
Lực lượng vô hình dao động, tràn ra từ lầu các của Hạ Ngưng Thường, đó là lực lượng không gian vô cùng huyền diệu.
Tiểu Huyền Giới vốn có phương viên trăm dặm, mấy chục ngàn người của Nhân Yêu Ma tam tộc sinh sống ở đây, tuy rằng không chật chội nhưng phạm vi hoạt động cũng không lớn.
Nhưng hôm nay, theo lực lượng không gian dao động lan ra, diện tích của Tiểu Huyền Giới lại khuếch trương với tốc độ cực nhanh, vùng đất vốn không thấy được dần dần hiện ra trước mặt mọi người.
200 dặm, 500 dặm, 1000 dặm…
2000 dặm…
3000 dặm…
Rất nhanh, cường giả Nhân Yêu Ma tam tộc đang bế quan đều cảm giác thấy điều bất thường, rối rít xuất quan, dùng thần niệm dò xét bốn phía, lập tức phát hiện biến hóa dị thường của Tiểu Huyền Giới.
– Lăng huynh, không ngờ phiến tiểu thiên địa này lại khuếch trương, ta không nhìn lầm chứ? Mộng Vô Nhai bay lên trời, nhìn cảnh tượng ly kỳ ở phía xa, biểu tình rung động.
– Không nhìn lầm. Lăng Thái Hư chậm rãi lắc đầu. – Đúng thật là đang khuếch trương.
– Ha ha ha! Tiếng cười to vang lên, Yêu tộc Đại Tôn Lôi Long lắc mình đi tới bên cạnh Mộng Vô Nhai. – Tốt lắm, không cần phải chen lấn chung một chỗ với đám người Trường Uyên nữa, bổn tọa chịu đủ ma khí trên người bọn họ rồi!
– Lôi Long, lời này của ngươi bản tôn nghe được đấy. Hừ lạnh một tiếng, Ma Tôn Trường Uyên thản nhiên hiện thân.
– Nghe được thì thế nào? Lôi Long ta không cần nói xấu sau lưng ngươi, nói trước mặt cho ngươi nghe đấy. Lôi Long bĩu môi.
Trường Uyên hừ lạnh: – Ngươi cho là bản tôn nguyện ý nhét chung một chỗ với các ngươi sao? Yêu khí trên người các ngươi cũng chả tốt đẹp gì.
Lôi Long cười hắc hắc, không chút phật lòng.
Tuy rằng hiện giờ Nhân Yêu Ma tam tộc đều sinh hoạt trong Tiểu Huyền Giới không có phân tranh gì lớn, nhưng cạnh tranh lẫn nhau lại rất kịch liệt, Dương Khai cho bọn hắn cơ hội này, bọn họ bây giờ ai cũng khí lực sung mãn, tìm hiểu sâu hơn về võ đạo, tìm kiếm lực lượng cường đại hơn.
Cho nên ngẫu nhiên đụng nhau sẽ đấu võ mồm, ngược lại còn cảm thấy vui vẻ.