Uh, đúng lúc, đúng là thấu hiểu lòng người!!
“Chính là thái độ này của đội trưởng Cố, lúc nãy còn ở đây tuyên bố Đường Lăng phạm tội, đội trưởng Cố, cho dù là diễn trò, mong mấy người diễn chân thật một chút, có nhiều người xem như vậy, điều tra án lại không chân thật như vậy, định tội lại tích cực như vậy, như này tốt sao?” Tô Khiết biết, những phóng viên có thể đi vào đến tầng 8, đều là những nhân vật không đơn giản, cũng chắc chắn không hoàn toàn là người phía sau sắp xếp.
Phóng viên nghe thấy Tô Khiết nói vậy, vẻ mặt lại có chút suy tư.
Chuyện như này, thu thập chứng cứ trước mặt mọi người, điều tra trước mặt mọi người, vốn dĩ có chút khó nói, hôm nay trong lúc người bị hại giải trình cảnh sát còn không ghi chép lại?!!!
Bây giờ cảnh sát điều tra án ngay cả ghi chép lại lời khai cũng không làm? Điều này quả thực không hợp với lẽ thường.
“Cô?” Cố Khánh Vũ tức đến mức cả mặt tái xanh: “Cô là người nhà họ Đường…”
Tô Khiết vừa nghe thấy câu nói này của anh ta lập tức biết anh ta muối nói gì, Tô Khiết cong miệng, nhìn cô Cung đang ngồi trên sofa, nói với tốc độ rất nhanh: “Nhưng dũng khí của cô Cung cũng rất lớn, khiến người khác bái phục, tôi ủng hộ cô Cung, phụ nữ bị ức hiếp phải dũng cảm đứng ra đưa những tên đàn ông cặn bã ra pháp luật.”
Cố Khánh Vũ: “…”
Mọi người: “….”
Vệ sĩ đi theo Đường Vân Thành: “….”
Cô chủ, cậu Đường là anh trai của cô, cô nói như vậy có nên không?
“Cô Cung, cô nói tiếp đi? Nói hết những chuyện mà người đàn ông cặn bã đã làm với cô ra, để đội trưởng Cố đòi lại công bằng cho cô.” Tô Khiết nhìn cô Cung, vẻ mặt thật sự mang theo sự khích lệ.
Tô Khiết rất chắc chắc Đường Lăng không làm những chuyện này, nhưng vết thương trên người cô Cung kia lại là thật, nếu không phải là Đường Lăng làm, vậy thì chắc chắn là người khác làm.
Điều quan trọng là ai là người làm hại cô Cung thành ra như thế này? Sau đó lại đổ lên người Đường Lăng?!