Nam Nhất Bưu nói:
– Cừu thống lĩnh, vậy thì chúng ta cũng nhịn đi. Đợi được một trăm năm, còn sợ đợi thêm mười ngày sao? Kỳ hạn mười ngày vừa tới. Tất cả đều xuất hiện.
Cừu Đãng Hải quay đầu lại nói:
– Sợ rằng cuối cùng toàn bộ sẽ xuất hiện. Đến lúc đó như ong vỡ tổ từ bốn phương tám hướng chạy tới. Chúng ta có thể ngăn cản được mấy đây? Đại bộ phận đều trở thành cá lọt lưới. Kể từ đó muốn đứng ở vị trí đầu tiên cũng khó. Những người khác chúng ta cũng không biết chúng bắt được bao nhiêu đào phạm.
Mọi người im lặng.
Một người khác thân mặc áo giáp, eo nhỏ ngực lớn, tóc dài bồng bềnh, lại khí phách vô cùng, khiêng đao trên vai, miệng chửi bới. Người này là Phiền Ngọc Phỉ chứ không phải là ai khác.
– Con mẹ nó, tên mặt trắng kia là người nào? Đang giở trò quỷ gì? Hắn canh ở cửa như vậy chẳng phải khiến cho đám tôm tép kia không dám mạo hiểm hay sao?
Nàng cũng không nhận ra Thanh Ngọc Lang, trên thực tế mọi người tới từ các nơi. Tinh không lớn như vậy, rất nhiều người cả đời cũng chưa chắc đã gặp một người. Nhiều nhất cũng chỉ gặp mặt lúc tập hợp trước khi khảo hạch. Có một chút người quen biết là trong thời gian khảo hạch trăm năm, giữa song phương xảy ra va chạm. Bởi vậy song phương mới biết nhau. Cho nên cho dù không biết cũng rất bình thường. Tựa như Cừu Đãng Hải cũng không biết nàng và Thanh Ngọc Lang vậy.
– Thanh Ngọc Lang đang làm trò quỷ gì vậy?
Trốn ở một chỗ khác, Huy Khanh Nhan cũng không nhịn được ngoi đầu lên, bởi vì nàng nhìn thấy có mấy người rõ ràng đi về phía bên này. Lại đột nhiên quay đầu lại chạy. Đám người bọn nàng rõ ràng đã chuẩn bị săn giết mấy người này, không ngờ lại bị Thanh Ngọc Lang kia dọa chạy.
Không dọa chạy không được, thực lực Thanh Ngọc Lang quả thực không tệ. Một mảng lớn người bên ngoài tinh môn đều xuất ra tinh linh liên hệ.
Tận mắt nhìn thấy chuyện kia, các vị Đại thống lĩnh tự nhiên phải nhắc nhở thủ hạ của mình cẩn thận. Khấu Văn Lam cũng cầm tinh linh liên lạc. Nhắc nhở đám người Miêu Nghị không được xao nhãng, không nên lỗ mãng. Đồng thời còn nói rõ tình hình ở hiện trường.
Bích Nguyệt phu nhân nhìn chung quanh, nhìn thấy đám người này dao động tinh linh cũng có chút buồn cười. Đây quả thực là ăn gian tập thể. Nhìn tình hình này, lần khảo hạch này sợ rằng không tới ngày cuối cùng khó mà chấm dứt được.
Ngồi trên đài, Cao Quan nhìn thấy chuyện này vẻ mặt trầm xuống, ánh mắt nhìn qua đám người Thanh Ngọc Lang đang đi đi lại lại. Trong lòng cũng có điểm khó chịu. Có một chút chuyện không tiện làm rõ, tất cả mọi người chém giết lẫn nhau là chuyện mọi người đều biết. Thế nhưng hết lần này tới lần khác tướng ăn của Thanh Ngọc Lang kia quá khó coi. Đem chuyện người của Thiên đình tự giết lẫn nhau bày ra trước mắt hắn. Bảo hắn sao có thể chịu nổi cơ chứ?
Quy tắc khảo hạch cũng không nói làm như vậy không được. Thanh Ngọc Lang lập tức dựa vào lỗ hổng này làm như vậy. Hiện tại Cao Quan ngăn cản cũng không được, không ngăn cản cũng không được…
Đám người Miêu Nghị đang ở tinh không xa xôi chạy tới sau khi nghe thấy lời nhắc nhở của Khấu Văn Lam, ba người đều dừng lại, đem tình huống nói với nhau. Từ Đường Nhiên hoảng sợ nói:
– Làm gì vậy? Chặn cửa không cho ra là sao? Ngưu huynh, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Mộ Dung Tinh Hoa cũng nhíu mày, bên này bọn họ đã tính toán thời gian rồi mới chạy tới. Tóm lại trước khi kỳ hạn kết thúc trở về là được. Ý đồ cũng muốn người khác chém giết một phen, tiêu hao thực lực lẫn nhau. Đợi tới khi lực ngăn cản yếu ớt, ít đi, ngay vào thời khắc cuối cùng bọn họ sẽ vọt tới. Hiện tại thì tốt rồi, một đám người tích xúc, đều ẩn ở phía xa chờ. Còn có hơn năm trăm người. Đến lúc đó lực cản cũng quá lớn. Tiểu tổ chỉ có ba người như bọn họ sao có thể chịu nổi được chứ? Còn trở về được sao?
Miêu Nghị im lặng một chút đột nhiên cười nói:
– Còn có thể làm gì được chứ? Đây là chuyện tốt, tất cả mọi người đều chờ, đợi tới thời khắc cuối cùng, khi đó mọi người muốn không ngóc đầu lên cũng không được. Các ngươi nghĩ lại xem, cuối cùng thì hơn năm trăm người này cũng phải vọt ra tinh môn trước kỳ hạn. Hơn năm trăm người này từ bốn phương tám hướng xông tới. Một mình Thanh Ngọc Lang gì đó sao có thể ngăn cản được? Đại bộ phận người đều có thể phá vòng vây ra ngoài.
Hai người ngẫm lại cũng thấy đúng. Thế nhưng Từ Đường Nhiên không khỏi lo lắng:
– Chỉ bằng ba người chúng ta có thể đột phá trở về sao?