Nỗi buồn này có thể thấu vào tận xương tủy, làm tổn thương đến trái tim của người đó.
“Chị Trúc Linh, bây giờ em có thể cảm nhận được việc cố gắng từ bỏ một người, nó đau khổ đến như thế nào.”
“Em từ bỏ anh ta không phải vì em không còn yêu nữa mà là vì em quá yêu anh ta nên mới buộc phải từ bỏ. Bởi vì anh ta quá đáng sợ, anh ta sẽ đồng hóa em. Vì muốn tốt cho bản thân, vì không muốn biến thành kẻ xấu xa nên em bắt buộc phải rời xa anh tai”
Trước kia Hứa Trúc Linh cũng từng từ bỏ Cố Thành Trung, khi đó cô thực sự không thể hiểu nổi.
Hai người rõ ràng yêu nhau say đắm, nhưng tại sao lại phải từ bỏ?
Bây giờ, cuối cùng thì cô cũng hiểu.
Sự từ bỏ đó mới là thứ khiến cho người ta tuyệt vọng nhất.
“Châu Vũ, trước kia chị vẫn nghĩ răng hai người các em là một phiên bản khác của chị và Cố Thành Trung, lúc nào cũng tồn tại sự bất đồng, khác biệt.
Nhưng hiện giờ xem ra chị đã lầm rồi, con đường của các em đi còn khó khăn chị rất nhiều.”
“Chị không được coi là người từng trải vì chị chưa từng đi qua con đường của em. Chị rất hy vọng em có thể hạnh phúc, nhưng chị cũng rất sợ người mang lại hạnh phúc cho em là Hắc Ảnh.
Anh ta không có nhân tính, đáng sợ giống như một con thú. Thậm chí anh ta còn không biết hành vi của mình sẽ làm tổn thương đến em. Một học sinh như vậy cần tiêu tốn rất nhiều thời gian để làm lại từ đầu.”
“Mà em cũng không thể lãng phí quá nhiều thời gian trên người anh ta.
Chị có thể thấu hiểu nồi thống khổ của em hiện giờ, chị không khuyên em, cũng không ủng hộ em vì tình cảm không phải là một thứ mà chỉ cần em muốn là có thể từ bỏ được, có lẽ nó sẽ sống chết quấn lấy em không chịu buông.”
“Bất kể em ở bên ai thì chị sẽ luôn chúc phúc cho em, chị chỉ muốn em sống thật tốt, hiểu không?”