– Tốt, ta liền đợi Hoàng Phủ gia chủ dập đầu cho ta!
Hắn vừa dứt lời, đột nhiên một thoại ngữ nhàn nhạt truyền tới, đúng là thiếu niên vừa rồi ly khai.
Hoàng Phủ gia chủ nói, rõ ràng bị hắn nghe được!
– Hừ, chờ ngươi lấy ra mười đạo Linh Hồn chi khí rồi nói sau!
Sắc mặt của Hoàng Phủ Kỳ cứng đờ, hung dữ nói.
– Yên tâm đi, cái dập đầu này của ngươi ta nhận rồi!
Trong thanh âm mang theo kiên định, vang vọng ở trên không trung, cuối cùng chậm rãi tiêu tán, nghe thanh âm mọi người biết rõ Nhiếp Vân thật sự đi xa rồi.
– Thằng này chỉ biết khoác lác, khẳng định làm không được…
Biết rõ hắn đi xa, sắc mặt Hoàng Phủ Kỳ khó coi, khẽ nói.
Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng chẳng biết tại sao sinh ra một ý nghĩ, giống như cảm giác đối phương có thể thành công.
Một người từ Tiên Lực cảnh tu luyện tới Vương Tiên đỉnh phong ngay cả nửa năm cũng không cần… Còn có kỳ tích gì không làm được?
Nghĩ đến điểm này, chẳng biết tại sao Hoàng Phủ Kỳ trở nên cực kỳ bực bội, có chút hối hận lời nói mới rồi rồi.
……………………………………
– Hừ!
Ly khai Cửu Tiêu Cung, Nhiếp Vân dùng thiên phú Thiên Nhĩ sư nghe lén một hồi, quả nhiên để hắn nghe đến lời của đối phương, lúc này mới lợi dụng thiên phú Tiên Âm sư truyền âm qua.
Kỳ thật tuy hắn miệng nói khẳng định, nhưng trong lòng thì không có ngọn nguồn.
Căn cứ dĩ vãng tiếp xúc, Linh Hồn sư Nhan Chi khống chế Linh Hồn chi đạo, cả người lạnh lùng vô tình, không có ân nghĩa đáng nói, mình phá nhiều chuyện tốt của nàng như vậy, thật muốn gặp được, chỉ sợ phiền toái to lớn, khó có thể tưởng tượng!
– Được rồi, trước không nghĩ nữa, tất cả mọi chuyện tới Yêu Hoàng thành lại nói!
Lắc đầu dứt bỏ ý nghĩ trong lòng, Nhiếp Vân bay về phía Yêu Hoàng thành.
Yêu giới giới liên tiếp Ma giới, cách Linh giới cũng không xa, đã có kinh nghiệm qua Ma giới, lần này tốc độ của Nhiếp Vân nhanh hơn.
Dùng không đến mười ngày, liền tiến vào Yêu giới.
Vừa tiến đến, Nhiếp Vân liền phát hiện không khác quốc gia Yêu nhân ở phàm giới, khắp nơi tràn ngập khí tức làm cho người buồn nôn, quỷ dị âm trầm, khủng bố không hiểu.
Yêu nhân nhất tộc, là chủng tộc kiếp trước kiếp này hắn ghét nhất, không có một trong, nếu như không phải sợ gây ra phiền toái, thật muốn trực tiếp đại khai sát giới, trước giết một hồi lại nói.
Ngụy trang thành bộ dạng Yêu nhân, Nhiếp Vân kết hợp Truyền Tống Trận cùng phi hành, dùng gần mười lăm ngày, lúc này mới đi đến phụ cận Yêu Hoàng thành.
Yêu Hoàng thành là vương triều của quốc gia Yêu nhân, vị trí địa lý cùng tầm quan trọng giống như Ma Nhân Long Hoàng thành, chiếm cứ xu thế vương giả, lâm núi bàng nước, hai bờ sông dương liễu thanh thanh, trường đê ngàn dặm, hết sức phồn hoa.
Nhiếp Vân ngụy trang thành một thanh niên Yêu nhân, ngồi thuyền tiến vào trong thành.
Yêu Hoàng thành không giống Long Hoàng thành đề phòng sâm nghiêm như vậy, rất nhiều chủng tộc Yêu nhân ở bờ sông rảnh rỗi ngao du, rao hàng, hành tẩu, giống như một bức tranh ấm áp bình tĩnh.
Yêu Hoàng thành linh khí nồng hậu dày đặc, tài nguyên phong phú, chỉ nhìn hoàn cảnh mà nói, thậm chí thích hợp ở lại hơn rất nhiều địa phương của Linh giới.
Bất quá, Nhiếp Vân biết rõ Yêu nhân hung tàn, tuy ở đây biểu hiện ra thoạt nhìn bình tĩnh, trên thực tế lại giống như hỏa dược, chỉ cần điểm một dây dẫn nổ, liền sẽ bộc phát ra nổ vang kinh thiên động địa.
– Nơi này có Khu Tu tháp, qua đi xem, thuận tiện nghe ngóng Linh Hồn sư Nhan Chi cư ngụ ở chỗ nào!
Đứng ở đầu thuyền, Nhiếp Vân nhìn lại xa xa, chỉ chốc lát liền chứng kiến một tòa tháp cao vút trong mây, trong lòng tính toán.
Không nghĩ tới quốc gia Yêu nhân cũng có Khu Tu tháp, thân là Khu Tu sư, rất dễ dàng qua đi xem, bằng vào quyền hạn, nghe ngóng một ít tin tức.
Thuyền đi ngược dòng một hồi, Nhiếp Vân đi vào bên cạnh bờ.
Yêu Hoàng thành có đủ loại Yêu nhân, thiên kì bách quái, có Cự Linh tộc Yêu nhân cao mấy trượng, cũng có Ải Nhân Yêu nhân chỉ có hai ba mươi thốn, những Yêu nhân này du đãng ở trong nội thành, để cho người thoạt nhìn thiên kì bách quái.