“Lão thái gia định mượn đao giết người?” Lôi Thiên Hổ trầm giọng nói.
Đường lão thái gia nhún vai một cái: “Không thể nào, ngươi cũng biết mà, làm ăn với Ám Hà, dẫu sao chúng ta cũng phải dốc chút sức ra chứ.”
Mộ Vũ Mặc cười khanh khách đứng dậy, bốn nữ tử sau lưng đột nhiên vẫy nhẹ ống tay áo, bắt đầu khiêu vũ. Đám nhện trong phòng bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
Lôi Thiên Hổ nói với Ôn Lương: “Ôn Lương, phá Thiên Chu trận.”
“Tuân lệnh, Hổ gia! Nhưng ngươi vẫn chưa nói cho ta, vì sao ngươi không bị gì?” Ôn Lương hỏi.
“Vì ta bị dính hàn độc đã mười hai năm, nhờ phúc của ai đó, giờ ta cũng giống như ngươi, là một độc vật!’ Lôi Thiên Hổ đứng dậy, nhảy một cái đã đạp lên nóc nhà, giẫm một cái khiến nóc nhà xuất hiện vết rạn. Ngay cả bốn nữ tử Mộ gia đang khiêu vũ cũng lung lay.
“Thiên Hổ ca ca vẫn như năm xưa, thô bạo cương mãnh.” Mộ Vũ Mặc che miệng cười nói.
Lôi Thiên Hổ không nói nhiều, xuất quyền đánh ra. Lôi môn Vô Phương quyền, quyền chưa tới, khí đã tới!
Mộ Vũ Mặc nhẹ nhàng lướt qua luồng quyền khí đó, góc váy tung bay, ôn nhu mỹ miều tới khó tả. Cô hơi nghiêng người, lấy từ trong lồng ngực ra một chiếc sáo ngọc, đặt lên môi thổi nhẹ.
Chỉ nghe tiếng sáo ôn nhu như làn nước lan ra, Lôi Thiên Hổ chợt thấy một luồng nội kình phủ kín trời đất ùn ùn ập tới, kéo thẳng bản thân xuống. Ánh mắt hắn vẫn mơ hồ theo tiếng sáo, chỉ thấy bốn nữ tử đang uyển chuyển khiêu vũ, thân hình càng lúc càng diêm dúa, ánh mắt càng ngày càng mê hoặc, cũng càng lúc càng gần bản thân.
“Vẫn dùng võ công tà môn như xưa.” Lôi Thiên Hổ hừ lạnh nói.
“Thiên Hổ ca ca lòng như sắt đá, mị thuật như vậy đương nhiên không làm khó nổi ngươi. Chỉ có điều….” Góc váy Mộ Vũ Mặc phất phơ, ánh mắt tà mị: “Ngươi không thoát khỏi mạng nhện của ta đâu.”
Lôi Thiên Hổ cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy hai chân đã bị mạng nhện dày đặc quấn chặt lấy.
“Sau khi con mồi vào lưới, thứ đang chờ nó chỉ có cái chết.” Mộ Vũ Mặc điểm nhẹ mũi chân, vung cây sáo ngọc, lộ ra lưỡi đao dài một tấc.
“Trận Thiên Chu, nói thì hay lắm, giỏi thì đến đây!” Ôn Lương ngang ngược bước tới, đám nhện rối rít lui lại.
Đường Hoàng lấy làm lạ: “Đệ tử Ôn gia này rốt cuộc độc tới mức nào, ngay cả Tử Anh chu cũng không dám tới gần hắn?”
Đường Huyền lạnh lùng nói: “Thứ có độc không phải là hắn, là thứ trên người hắn.”
Ôn Lương giơ tay ra, con bò cạp ba đuôi bò ra từ tay áo hắn, dừng lại trên đầu ngón tay.
“Tam Vĩ Hạt, đúng là thứđộc vật lợi hại, nhưng đâu có đặc biệt lắm. Đúng lý nó gặp Tử Anh chu phải bị ép lui ba thước mới đúng.” Đường Thất Sát nói.
“Tam Vĩ Hạt của Ôn gia đâu có như thường. Bò cạp này không phải nuôi mà là luyện. Bọn họ sẽ đem Hoa Y Cáp, Tam Vĩ Hạt, Song Thủ Ngô Công, Hồng Chi Chu, Thanh Bì Xà, năm loại độc vật bỏ vào trong một cái bình, vùi vào trong đất. Trong vòng một năm không động tới nó. Những thứ độc vật này không có thức ăn, chỉ có thể tàn sát lẫn nhau, cuối cùng chỉ có một con còn sống chính là con đã ăn hết những độc vật còn lại. Sau đó lại dùng một năm tiêu hóa những độc tính kia, khiến nó thành kịch độc. Độc vật được luyện như vậy khác hẳn bình thường, cho dù là Tử Anh chu cũng không cách nào sánh ngang.” Đường Huyền chậm rãi nói.
Ôn Lương ngẩng đầu nhìn sang: “Đường Huyền huynh không hổ là cao thủ dùng độc thứ hai Đường môn, kiến thức thật uyên bác.”
Đường Huyền cười lạnh nói: “Ngươi chỉ có một con Tam Vĩ Hạt, cho dù lợi hại hơn nữa cũng không phá được Thiên Chu trận này.”
“Ai bảo ta chỉ có Tam Vĩ Hạt.” Ôn Lương vung tay áo: “Tiểu Hoa, A Đa, Hồng Hồng, Thanh Muội, tới giúp Hạt lão đại đi!” Chỉ thấy một con Hoa Y Cáp, một con Tam Vĩ Hạt, một con Song Thủ Ngô Công, một con Hồng Chi Chu,một con Thanh Bì Xà chui từ trong tay áo ra. Chính là những độc vật mà Đường Huyền nói.
“Ngươi luyện được cả ngũ độc?” Đường Huyền kinh hãi nói.
“Đúng vậy, trận Thiên Chu thì đã sao?” Ôn Lương cười nói. “Ta có Ngũ Độc trận công phá.”