Bất lực, hắn chỉ đành từng bước từng bước tới gần, cảnh giác nhìn xung quanh, Tiên Luân Nhãn luôn trong trạng thái mở, nếu có điều gì bất thường, hắn sẽ lập tức ra khỏi hố đen không gian.
Không biết đi bao lâu hắn mới dừng lại, nheo mắt nhìn về một hướng.
Ở đó có vân hải màu xám, rất rộng lớn và cổ xưa, cực kỳ nặng và loạn, mang theo sức mạnh huỷ diệt, trong đó còn có những luồng lôi điện xì xèo, hệt như con rắn đang .
“Hai lần trước lão tử đã suýt bị ngươi nghiền thành tro bụi, rốt cuộc ngươi có phải khí hỗn độn không?”, Diệp Thành lẩm bẩm một mình, nhấc chân chậm rãi tới gần.
Càng đến gần biển hỗn độn, hắn càng cảm nhận được áp lực nhân lên, cứ bước một bước, áp lực sẽ tăng lên vài lần, với sức chiến đấu của hắn cũng cảm thấy hơi khó khăn.
Cuối cùng khi cách biển hỗn độn chừng trăm trượng hắn mới vững vàng dừng lại, mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển.
“Bảo bối, thật sự là bảo bối”, hai mắt Diệp Thành rực lửa nhìn chằm chằm biển hỗn độn trước mặt.
Ổn định một lúc, hắn gọi Đại La Thần Đỉnh ra, sau một tiếng rung, Đại La Thần Đỉnh mau chóng trở nên to hơn, đến khi to chừng trăm trượng mới dừng lại.
Hút!
Sau đó hắn khẽ hô, Đại La Thần Đỉnh vừa to vừa nặng đột nhiên rung lên, phát ra âm thanh vù vù dữ dội, độn giáp thiên tự trên đó cũng xuất hiện, bao quanh Đại La Thần Đỉnh rồi tự xếp thành hàng, trong đó còn có thiên âm đại đạo đan xen vang vọng.
Ngay tức khắc, biển hỗn độn cuồn cuộn bị Đại La Thần Đỉnh hút vào.
Nặng thật!
Diệp Thành cắn chặt răng, tiếng rít gào phát ra từ giữa những kẽ răng, cho dù ở ngoài phạm vi biển hỗn độn, cho dù có sức mạnh của Đại La Thần Đỉnh nhưng hắn vẫn rất vất vả, bởi vì biển hỗn độn này thật sự quá nặng, từng làn từng làn đè ép khiến hắn không thở nổi.