“Ngươi còn lề mề cái gì vậy? Nhanh lên đi”, giọng nói thiếu kiên nhẫn của Thái Hư Cổ Long lại vang lên.
“Đừng có ở đó nói nhảm với ta”, Diệp Thành chửi to: “Đây không phải trò đùa đâu, nếu không lên kế hoạch thì lão tử sẽ bị nghiền nát thành tro bụi chỉ trong một giây”.
“Điều này thì ta tin”, Thái Hư Cổ Long ho khan.
“Cho nên an toàn vẫn hơn”, Diệp Thành lắc đầu, lại lùi thêm mười nghìn trượng nữa, tới nơi cách phạm vi biển hỗn độn đủ xa mới từ từ đến gần.
“Chính là chỗ này”, Diệp Thành giậm chân xuống đất, sau đó thở mạnh một hơi, nhắm mắt trái lại.
Tiên Luân Thiên Đạo, mở!
Sau tiếng hô của hắn, mắt trái đột nhiên mở ra, lấy mắt trái làm trung tâm, không gian bắt đầu biến dạng rồi hình thành một vòng xoáy, trung tâm vòng xoáy là một hố đen, mà Diệp Thành đã lập tức bị cuốn vào trong.
Vút!
Trong hố đen không gian tối mịt, Diệp Thành lập tức xuất hiện.
Tuy nhiên hắn còn chưa kịp đứng vững đã bị một luồng áp lực từ trên cao giáng xuống đè ngã, chỉ trong phút chốc, huyết cốt thánh thể của hắn đã bị nghiền nát từng khúc.
Mẹ kiếp!
Diệp Thành không chút nghĩ ngợi, lập tức ra khỏi hố đen không gian.
Hả?
Thấy chưa đến một phần ba giây mà Diệp Thành đã đi ra, hơn nữa toàn thân máu chảy đầm đìa, Thái Hư Cổ Long giật mình: “Khoảng… Khoảng cách bốn mươi nghìn trượng mà vẫn trong phạm vi bao phủ của biển hỗn độn? Rốt cuộc phạm vi của nó rộng nhường nào chứ?”
Phụt!
Diệp Thành phun ra một ngụm máu, trong máu còn có mảnh vụn nội tạng của hắn, lúc này hắn đã cực kỳ thê thảm.