“Chị ấy đối với em rất tốt, giống như người nhà vậy. Hơn nữa, nếu như không phải em, chị ấy sẽ không xảy ra chuyện, em không thể vì sợ chết, mà tước đi hạnh phúc cả đời của chị ấy. Hắc Ảnh, nếu như em hôn mê rồi, anh… anh cứ hỏa táng em đi, gửi tro cốt của em về cho ba mẹ có được không? Để em lá rụng về côi, đừng đi đến bước tro cốt không có chốn về.”
“Châu Vũ!”
Hai chữ này, gần như bị nghiền ra từ giữa kế răng, mang theo ý lạnh đáng sợ đến tận xương.
Hắc Ảnh không thể nào hiểu được cảm giác không màng sống chết của cô ấy, anh ta cảm thấy bất kỳ ai cũng không xứng khiến anh ta từ bỏ cuộc sống của mình.
Anh ta sống không dễ dàng gì, lúc trước chỉ một hai muốn chết đi, nhưng lại không thể chết được.
Vậy anh ta muốn làm một tai họa, loại tai họa ngàn năm.
Bây giờ anh ta không muốn chết nữa, anh ta muốn sống thật lâu, muốn chậm rãi tiến những kẻ đáng chết kia đi xuống suối vàng. _.
Anh ta nỗ lực như vậy để được sống, nhưng cô gái nhỏ mới mười tám tuổi trước mặt lại coi nhẹ chuyện sống chết, vẻ mặt không chút sợ hãi.
Rốt cuộc sao lại như vậy, là ai sai?
Được sống không tốt sao?
Chẳng phải cô ấy nói còn sống thì sẽ còn hy vọng thoát khỏi tất cả mọi thứ sao?
“Tôi sẽ cứu em!”
Lời này, dứt khoát mạnh mẽ, từng từ kiên định.
“Cứu cách nào?”
“Tạ Quế Anh sẽ điều chế thuốc giải.”
“Vừa nãy em đã nghe thấy rồi, chị ấy nói rất khó, nếu như không điều chế được thì sao?”
“Cô ta làm không được, tôi sẽ một đao chém chết cô ta, sau đó bắt Hứa Trúc Linh đến đây làm thuốc giải…”