– Chuẩn y. Bổn phu nhân cũng đi xem, cùng nhau đi thôi.
Người ngoài không biết “ý nghĩa” của Thiên Diện Yêu hồ đối với nàng. Nàng không thể để cho Thiên Diện yêu hồ rơi vào trong tay người khác. Kỳ thực nàng không tin đám người Miêu Nghị có thể qua cửa ải khảo hạch cuối cùng. Đây cũng là lý do tại sao nàng đi cùng Khấu Văn Lam. Chỉ cần nàng đi, mặc kệ Miêu Nghị chết trên tay ai, bằng vào thân phận trượng phu nàng là một trong thất thập nhị hầu của Thiên đình, nàng chỉ cần tiến lên yêu cầu đối phương. Đối phương ít nhiều cũng sẽ cho nàng mặt mũi. Bình thường sẽ không có cứng rắn, không để lại một tiểu hồ ly cho nàng.
Cho nên nói, nàng không phải vì đám người Miêu Nghị mà tự mình đi một chuyến. Đi tới chỗ kia chỉ là vì Thiên Diện yêu hồ mà thôi.
Tự nhiên Khấu Văn Lam cũng nhìn ra được. Sau khi rời khỏi thủ cung, trong lòng hắn vẫn còn đang thầm nói. Dầu gì cũng là tổng trấn một phương, sống chết của người dưới không ngờ lại không thèm để ý, chỉ quan tâm tới một sủng vật. Quả thực hết chỗ nói.
Nhưng mà sau khi bị Hoàng Phủ Quân Nhu nói một lần, hắn đã thu hồi sự ngạo mạn của mình. Có mấy lời hắn chỉ dấu ở trong lòng, không có nói ra mà thôi.
Nói tới Hoàng Phủ Quân Nhu, nói tới là tới. Khấu Văn Lam vừa mới về tới phủ đệ mình lập tức có người tới thông báo, Hoàng Phủ Quân Nhu tới cầu kiến.
Trong thính đường, Hoàng Phủ Quân Nhu đi vào trong, sau khi chào Khấu Văn Lam, hắn mời nàng ngồi rồi cười hỏi:
– Quân Nhu, không biết lần này tới đây có gì chỉ giáo?
Hoàng Phủ Quân Nhu mỉm cười nói:
– Ta nào dám có chỉ giáo gì chứ? Ta biết Vô sinh chi địa đối với ngươi tương đối quan trọng. Mà khảo hạch cũng sắp chấm dứt, ta muốn tới hỏi xem ngươi có tính toán gì không. Tâm tình của Đại thống lĩnh thoạt nhìn không xấu, hẳn có tin vui gì đó?
Nàng kỳ thực tới đây là muốn tìm hiểu xem Miêu Nghị sống chết thế nào. Bên Vân Tri Thu nàng cũng đi dò xét qua, nhưng mà tự nhiên Vân Tri Thu giả vờ không biết điều gì. Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cảm thấy bên Khấu Văn Lam nhất định sẽ giữ liên lạc với mấy người Miêu Nghị. Cho nên nàng mới tới tìm hiểu tin tức một phen.
Bây giờ nàng vẫn chưa rõ cảm giác của mình với Miêu Nghị là gì. Thường xuyên hận Miêu Nghị không thể chết đi. Thế nhưng trong lòng lại quan tâm tới sinh tử của Miêu Nghị.
– Ý định sao? Còn phải chờ kết quả cuối cùng. Ta sắp động thủ, hy vọng thủ hạ của ta có thể qua được cửa ải cuối cùng.
Khấu Văn Lam nhịn không được thầm than.
Hoàng Phủ Quân Nhu nghe vậy trong lòng khẽ động, thử hỏi:
– Ngưu Hữu Đức thủ hạ ngươi có còn sống không?
Khấu Văn Lam lập tức cười ha hả:
– Ta biết rõ nàng có thành ý với Ngưu Hữu Đức, bất quá lần này sợ rằng nàng thất vọng rồi. Trước mắt hắn còn sống rất tốt.
Hoàng Phủ Quân Nhu âm thầm thở dài một hơi, bề ngoài lại ra vẻ hừ lạnh nói:
– Như vậy cũng coi như hắn mạng lớn.
Chuyện này càng khiến cho Khấu Văn Lam lấy khăn tay che miệng cười không thôi.
Mà Khấu Văn Lam còn có việc, muốn sắp xếp chút chuyện. Sau đó hắn còn phải đi cùng với Bích Nguyệt phu nhân, cho nên Hoàng Phủ Quân Nhu không tiện quấy rầy.
Sau khi cáo từ, rời khỏi thủ thành cung chui vào trong kiệu. Hoàng Phủ Quân Nhu lập tức khôi phục lại vẻ mặt nửa vui nửa buồn. VUi là Miêu Nghị vẫn còn sống, buồn là biết rõ sự khó khăn của cửa ải cuối cùng khảo hạch.
Vân dung quán, Vân Tri Thu đã sớm không còn tâm tư quản lý chuyện trong cửa hàng. Nàng lo lắng không thôi, thường xuyên một mình ngẩng đầu ngắm ánh trăng không nói gì.
Thiên Nhi, Tuyết Nhi, tỷ muội Âu Dương, đám người Phục Thanh lúc này đều có trạng thái không tốt. Đều theo cửa ải khảo hạch cuối cùng sắp tới mà tâm tư như treo lên cao. Một khi Miêu Nghị xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đối với bọn họ mà nói, tất cả mọi thứ trước mắt sẽ thay đổi.
Vân Tri Thu thậm chí còn đang suy nghĩ một khi có biến phải chuẩn bị ứng phó cho tốt mọi tình huống sẽ xảy ra.