“Được rồi, tất cả không cần tang thương như vậy” Ba Tư là người lớn tuổi nhất trong đám, trước hết anh ta phải điều chỉnh cảm xúc của bản thân: “Mấy đứa trẻ các cậu, tuổi chưa lớn. Chuyện giữ trong lòng mỗi lúc một nhiều, không muốn làm phiền người khác”
Vị Lai nói: “Đối với bệnh tình thân thể của lão đại, tôi đã tìm được cách giải quyết, cũng có một chút lạc quan. Vốn là định chờ mọi thứ hoàn toàn chắc chắn rồi sẽ nói với lão đại, có điều sau chuyện hôm nay, tôi sợ sau khi lão đại tỉnh dậy sẽ không nhớ gì nữa. Khi anh ấy tức giận, ý thức chính của anh ấy sẽ đi vào trạng thái ngủ. Chúng ta phải thống nhất cách giải quyết, chuyện đáng sợ nhất là chính lão đại biết được”
“Chúng tôi hiểu rồi”
Bạch Trình đáp: “Chuyện này trước tiên cứ giấu lão đại đã, ngày mai bảo với lão đại răng anh ấy đã uống quá nhiều là được. Mọi người chú ý một chút, sau khi chuyện này kết thúc, chúng ta phải tập luyện chăm chỉ, không thể để lão đại một mình gánh vác mọi chuyện được”
“Cái con người này” Nguyệt Thần nhìn chằm chằm Trương Thác, thở dài: “Bên ngoài thì luôn tỏ ra thờ ơ bình thản, nhưng thật ra lại rất có trách nhiệm. Chỉ là luôn thiếu cảm giác an toàn, trước mặt người ngoài thì cư xử rất lạnh lùng. Người nào đối xử với anh ta tốt một chút, có lẽ anh ta sẽ nhớ cả đời”
“Haiz…” Alex cũng lắc lắc đầu: “Lão đại trọng tình trọng nghĩa. Nhưng chuyện của Tăng Thiên Á và những việc Lữ Minh Triều làm lúc đầu đã để lại bóng đen trong lòng lão đại. Mọi người không để ý rằng sau sự việc đó của Lữ Minh Triều, lão đại rất ít kết giao bạn bè sao?
Hành động cũng ngày càng tàn nhẫn hơn. Chỉ đến khi cưới chị dâu, hành vi của anh ấy cũng kiềm chế lại không ít” Locke gật đầu.
“Trước tiên cần giải quyết vấn đề trước mắt đã, Ferreth, công việc ngày mai đều sắp xếp ổn thoả rồi chứ?”
Ferreth trả lời: “Ổn hết rồi, ngày mai chúng ta cùng qua đó là được. Phải rồi, có vài thám tử tư đang quan sát chúng ta, muốn giết không?”
“Không cần” Y Trác Nhĩ trả lời: “Mấy con chó, con mèo đó, đều là do đối thủ cạnh tranh của chị dâu thuê tới, không cần để ý bọn họ, cứ để họ soi mói.
Nếu bây giờ giết họ, chắc chắn sẽ làm người ta chú ý hơn. Hơn nữa lão đại đã có thoả thuận với cục số chín rồi. Chúng ta tốt nhất là không nên tuỳ tiện làm việc, chuyện Lữ Minh Triều quan trọng hơn”
Ba Tư nói: “Vậy thì mọi người nghỉ ngơi trước đi, Ferreth cậu sắp xếp mọi chuyện ổn thoả chút, ngày mai chúng ta đi gặp một người bạn cũ”
“Hiểu rồi”