“Đằng nào cũng chẳng có gì làm lạ”, có người thản nhiên chép miệng, “những trận đánh thế này chỉ là lặt vặt, khi chứng khiến nhiều cuộc so tài hoành tráng thì những lần đấu đá này cũng chỉ là vặt vãnh mà thôi”.
Rầm! Đoàng!
Trong tiếng bàn tán xôn xao, một bóng người đẫm máu bay ra khỏi rặng núi, cơ thể nhếch nhác thảm hại, trên người người này còn có rất nhiều vết thương nhưng tốc độ lại vô cùng nhanh.
Bàng Thống?
Nhìn người này, có rất nhiều người khác thẫn thờ, điện chủ Bàng Thống của phân điện thứ ba ở Chính Dương Tông, không ít người từng gặp.
“Sao lại…”, thấy thân hình thảm hại của Bàng Thống, quá nhiều người thẫn thờ tại chỗ. Đó là một trong chín người cầm trọng binh của Chính Dương Tông, là tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên thực thụ, thế mà lại bị truy sát.
Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn về phía người đang truy sát Bàng Thống.
Đó là một lão già mặc y phục xám, khí thế mạnh mẽ, sát khí ngút trời. Ông ta cũng có tu vi Chuẩn Thiên.
“Thanh…Thanh Vân lão tổ?”, thấy lão già mặc y phục xám, rất nhiều người kinh ngạc. Lão tổ của Thanh Vân Tông mặt dù không thường xuyên ra khỏi tông môn nhưng cũng có không ít người từng gặp ông ta, đó là một tu sĩ mạnh nổi danh Nam Sở.
“Có…có chuyện gì vậy? Thanh Vân Tông lão tổ truy sát Bàng Thống?”, có người kinh ngạc lên tiếng.
“Kì lạ lắm sao?”, có người nhướng vai, “vài ngày trước chín phân điện của Thanh Vân Tông bị Hằng Nhạc Tông và Chính Dương Tông đánh tới mức tổn thất nặng nề. Lão tổ của Thanh Vân Tông truy sát Bàng Thống là điều dễ hiểu.
“Cũng đúng”, có người xoa cằm, “chịu thiệt thòi lớn như vậy, nếu là ta thì ta cũng tìm bọn họ để chiến”.
Rầm!
Trong tiếng bàn tán, tiếng động mạnh mẽ lại vang lên. Bàng Thống bị một chưởng của người mặc y phục xám đánh bay đi vài trăm trượng khiến mặt đất lún xuống thành cái hố.
“Thanh Vân, ông không chết không nghỉ sao?”, giữa đất trời vang vọng tiếng gằn phẫn nộ của Bàng Thống.