Vốn dĩ hôm nay cô ấy định đi ngắm cảnh, nhưng rõ ràng cảm thấy thân thể của mình yếu ớt mệt mỏi, ý thức hỗn loạn, không nhấc xốc tinh thần lên được.
Cứ tưởng phải vài ngày nữa mới phát tác, không ngờ lại xảy đến nhanh như vậy.
“Hôm nay không đi chơi à?”
Cô ấy luôn ồn ào, từ bao giờ lại trâm lặng ngoan ngoãn như thế này.
Châu Vũ ép mình vực dậy tinh thần: “Không đi chơi nữa, chạy bên ngoài mấy ngày liên tục, mệt quá rồi, hôm nay…hôm nay chúng ta nặn người tuyết đi.”
“Nặn người tuyết?”
Hắc Ảnh nhíu chặt chân mày.
“Đừng nói cái này mà anh cũng chưa từng chơi chứ? Rốt cuộc anh có tuổi thơ không vậy.”
“Không có.”
Anh ta không ngần ngại nói thẳng, ngược lại khiến Châu Vũ không biết nên tiếp tục câu chuyện như thế nào.
– “Bỏ đi bỏ đi, không nhắc đến chuyện lúc trước của anh nữa, chắc chắn là _ không vui. Không cần biết lúc trước anh là người như thế nào, nhưng mà bây giờ anh ở bên cạnh em, em sẽ làm cho anh vui vẻ, dù sao… em cũng là cô giáo của anh mà. Nếu như yêu đương mà không vui, thì cân gì yêu đương nữa chứ? Hai người hành hạ dày vò lần nhau sao?
Còn lâu em mới thèm!”
“Đi thôi, em dẫn anh đi nặn người tuyết, nặn cao như người thật vậy, rất có cảm giác thành tựu đấy!”
Tỉnh thần của cô ấy khá hơn đôi chút, kéo anh ta xuống lầu ăn sáng rồi ra ngoài.
Châu Vũ dạy anh ta nặn tuyết, sau đó xếp từng khối từng khối lại với nhau.
Bên cạnh cũng có người đã nặn xong rồi, trên mũi còn gắn thêm một củ cà rốt, không cũng ra dáng lắm.