– Cổ động kia, hẳn là thông tới Thiên Hà Hải… Từng trại ở xung quanh sơn cốc, từ thời tổ tiên vẫn luôn canh giữ, mỗi ngày trăng tròn, thì đều phải tới kéo sợi dây đỏ kia.
Mỗi lần kéo đi, thì đều xuất hiện những đồ tốt, chuyện này thực là khó hiểu.
Hai mắt Mạnh Hạo đảo quanh, quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt xuyên qua màn mưa, nhìn thẳng về vị trí của sơn cốc kia.
– Thiên Hà Hải cách nơi này quá mức xa xôi, nhưng bát đại phong yêu lại nói tầm trăm vạn trượng…
Trong mắt hắn dần lộ ra tinh mang, càng cảm thấy chuyện này có chút manh mối, một lúc sau, hắn thu lại ngọc giản, cầm lấy túi trữ vật, bên trong có không ít chai lọ, chính là mấy viên độc đan mà đám người lão giả cưỡi cóc luyện chế, còn có do tổ tiên bọn họ truyền xuống nữa.
Những đan dược này là bọn hắn hiếu kính Mạnh Hạo, còn xuất ra cho hắn mấy viên ngọc giản.
Trong đó đại đa số chỉ có độc tính bình thường, có thể coi là trí mạng với Ngưng Khí kỳ, nhưng với Trúc Cơ mà nói thì hiệu quả rất là nhỏ, nhưng cũng có một số loại đan dược đặc thù, có nhiều chỗ khác lạ, tựa như có một thứ tên là Hoan Du đan, chỉ cần hóa thành khói, để người khác hút vào hẳn sẽ sinh ra ảo giác, đưa bản thân đi vào mê tình.
Mạnh Hạo nhìn đám độc đan trong túi trữ vật, rồi bỏ qua, lấy ra một viên ngọc giản.
Trong đó có ghi lại bốn bức bản đồ, thậm chí còn miêu tả ở cách nơi này khoảng nửa năm lộ trình có một tòa truyền tống trận.
Trận pháp nơi này là do một gia tộc tu sĩ nắm giữ, mà nó cũng là nơi gần nhất có thể truyền tống về Nam Vực, thông qua truyền tống trận kia thì có thể giảm bớt được hơn nửa lộ trình, chỉ cần đi thêm nửa tháng nữa là có thể đi vào biên cảnh Đông Lai quốc trong cửu quốc của Nam Vực rồi.
– Cửu quốc Nam vực, là trung tâm của Nam Vực, chín quốc gia phồn hoa nhất, mỗi một cái đều vượt qua Triệu quốc không biết bao nhiêu lần, nhờ có trụ cột khổng lồ, cho nên tài nguyên phong phú, mới khiến cho chín quốc gia này xuất hiện những tông môn gia tộc danh chấn Nam Vực.
– Ngũ đại tông môn, tam đại gia tộc, đều tự tồn tại ở một quốc gia, về phần nước thứ chín kia, bởi vì gần với Tây Mạc, cho nên thường làm nơi giao dịch cho Tây Mạc và Nam Vực, được gọi là Mặc Thổ.
Mạnh Hạo thu hồi ngọc giản, nội dung bên trong không có nhiều lắm, so với nhưng tri thức của Mạnh Hạo nhận được từ tông môn, trong đầu hắn còn ghi nhớ toàn bộ vị trí của Nam Vực, cho nên không cần phải xem tiếp.
– Sau khi tiến vào Nam Vực, còn cần có địa đồ nơi này, mới có thể lý giải rõ hơn được.
Mạnh Hạo ngẩng đầu, nhìn về giông tố mà trong mắt hiện lên tinh mang.
– Ở Nam Vực cũng có không ít người quen, Hứa sư tỷ, Trần sư huynh, tên mập, còn có… Vương Đằng Phi!
Khóe miệng Mạnh Hạo lộ ra một nụ cười, tựa như có chút cố chấp.
– Xa cách mấy năm, Mạnh mỗ tới đây.
Mấy tháng sau ở trong núi hoang vô tận bên trong Nam Vực, bên ngoài một ngọn núi cao ngất, bỗng nhiên vang lên tiếng nổ, trên sơn phong tú lệ, có không ít sơn trại, nối liền với núi non tứ phía, tạo thành một dạng xích sắt liên tiếp, giống như hợp thành một tòa trận pháp.
Lúc này, ở trên thiên không kia, đang có hai người đấu pháp với nhau, ở phía sau có không ít người đứng nhìn.
Hai người đấu pháp một bên là vị đại hán khoảng hơn ba mươi, ở trần, tay phải có một con hoàng kim công ngô đang vờn quanh, tay trái bấm pháp quyết, một cây đại côn lơ lửng trên không, lâu lâu lại phóng ra âm thanh bén nhọn, còn người còn lại là Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo cũng không dùng lôi kỳ, hai thanh mộc kiếm cũng không xuất hiện, chỉ có một thanh kiếm bình thường được phóng xuất, ra tay khá tùy ý, phóng ra một con đại hỏa mãng dài hơn hai mươi trượng, rít gào tấn công, xung quanh người cũng có một đạo phong nhận đang không ngừng xoay tròn, từ xa nhìn lại thấy khá kinh người.
Một tiếng nổ vang lên, thân ảnh hai người đều tự lui lại, tiếng cười của đại hán kia truyền ra, đứng trên không trung nhìn Mạnh Hạo mà ôm quyền.
– Tu vi của Mạnh huynh không tầm thường, Sơn mỗ bội phục.
Tay phải Mạnh Hạo nâng lên, thanh mộc kiếm bay trở về, vờn quanh người hắn, trên mặt lộ ra nụ cười, đưa tay ôm quyền.
– Sơn huynh khiêm tốn, chỉ dùng tám phần công lực đã khiến cho Mạnh mỗ phải toàn lực chống đỡ, tại hạ cũng bội phục vô cùng.
Những lời này tuy chỉ là tùy ý nói, nhưng sau khi hắn nói xong thì vị đại hán kia cũng cảm thấy chấn động trong lòng.
Hai ngày trước, Mạnh Hạo tới nơi này, nói muốn mượn truyền tống trận, nơi này không thể so sánh với sơn cốc vì phụ cận có một trại khá lớn, trại chủ cũng là tu sĩ Trúc Cơ, khi Mạnh Hạo tới thì cũng nhiệt tình tiếp đón, mở tiệc chiêu đãi, Mạnh Hạo cũng muốn thử giao thủ với tu sĩ Trúc Cơ để thể nghiệm thực lực bản thân cho nên mới có trận chiến này.
Là Mạnh huynh khiêm tốn rồi, Mạnh huynh ra tay tùy ý, đương nhiên cũng không có sử dụng toàn lực, không biết vừa rồi Mạnh huynh xuất ra mấy thành? Hai mắt đại hán kia lộ ra tinh mang. Một trận chiến này là do y đề nghị, nhưng càng đánh lại càng kinh hãi. Tu vi hai người đều là Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng khi y cảm nhận, đối phương bên kia tựa hồ chỉ vận dụng nửa thành công lực, vả lại chỉ tiện miệng liền chỉ ra điểm hư thực của mình, nên lúc này mới lên tiếng hỏi.
Không biết khi nào thì Mạnh mỗ có thể sử dụng trận pháp. Mạnh Hạo không nói về chuyện này nữa, lúc trước hắn sử dụng không đến ba thành, lúc này thần sắc cười nhẹ, giống như xem thấu mục đích của đối phương, thản nhiên hỏi.
– Việc này cũng dễ thôi, hôm nay cũng có thể.
Đại hán hơi suy nghĩ một chút, rồi gật đầu nói.
Không lâu sau, ở ngọn núi nơi trận pháp tọa lạc bỗng phóng lên cao một đạo hào quang, thân ảnh Mạnh Hạo ở bên trong cũng dần biến mất, cho tới khi tia sáng cuối cùng biến mất, thì tên đại hán kia mới nhíu mày.
– Trại chủ, kẻ này…
Ở bên người đại hán, khi nhìn Mạnh Hạo rời đi, còn có hai lão giả Ngưng Khí tầng chín, một kẻ trong đó chần chờ lên tiếng.
– Kẻ này không biết từ nơi nào tới, thuật pháp xa lạ, mà tuy hắn chỉ có tu vi Trúc Cơ, nhưng khi ra thử ra tay thì hắn lại thể hiện ra sự lão luyện, khi tới đây một mình nhưng lại rất thong dong, hẳn là có thủ đoạn sắc bén, thôi vậy, kẻ này tốt nhất không nên chọc vào.
Đại hán trầm giọng nói, truyền tống trận này của y, cũng không phải là ai cũng có thể dùng, nếu thực lực không đủ thì chỉ có thể để lại mạng nơi này mà thôi.
Nhưng đối với Mạnh Hạo, y cũng thử nhiều lần, chỉ là đối phương cẩn thận, hơn nữa trong lời nói và hành động của đối phương đều có chứa ẩn ý, cho nên y càng thêm kiêng kị, cùng có chút chần chờ, cuối cùng cũng để cho Mạnh Hạo mượn truyền tống trận rời đi, cũng vì thế mà tránh cho bản thân một hồi đại tai họa diệt trại.