Từ sau lần đó hắn không hay xuất hiện trước mặt cô nữa, đến cả bữa sáng cũng không ăn cùng cô luôn.
Tiểu Hạ cho là hắn giận mình, cho nên vừa nghe nói hắn đang ở phòng liền lò dò đi sang muốn xin lỗi.
Hắn là người thân duy nhất còn lại của cô ở thế giới này, cũng là người đối xử với cô tốt nhất, hơn nữa hắn từng cứu mạng cô không chỉ một lần mà rất nhiều lần, vì cô đến cả phòng ICU hắn cũng vào rồi, cô sao có thể nghi ngờ hắn chứ.
Vẫn nên đi tìm hắn xin lỗi vẫn hơn.
– đại thiếu gia, cậu còn định giấu cô Tiểu Hạ bao lâu nữa vậy?
Tiểu Hạ vừa tới phòng Lục Cửu liền nghe thấy giọng nói của chú Ngôn, cô hơi khựng lại, sau đó thay vì gõ cửa lại chỉ đẩy một khe cửa ra nhìn vào.
Lục Cửu đang ngồi trên giường, áo cởi hơn phân nửa, nhưng có đại quản gia chắn ở phía trước nên cô không nhìn thấy được bao nhiêu.
Nghe đại quản gia nói vậy hắn hơi nhếch môi nói.
– nói với cô ấy có ích gì, chỉ khiến cô ấy nghĩ nhiều thôi…chú nhẹ tay chút đi.
– tôi xin lỗi, tôi sẽ nhẹ tay hơn.
“…”
Hai người họ đang làm gì vậy?
Không phải là cái mà cô đang nghĩ đến chứ?
Tiểu Hạ nhân lúc bọn họ không chú ý, lập tức bò vào trong đó rồi lựa một góc đẹp, bắt đầu rút điện thoại ra.
Không ổn.
Phòng tối như thế này cô mà bật điện thoại lên sẽ bị phát hiện ngay.
Thôi xem trực tiếp trước vậy.
– dạo này cô ấy thế nào rồi?
Lục Cửu không phát giác ra có người vào phòng, vẫn duy trì tư thế cũ.
Chú Ngôn vừa thay thuốc cho hắn vừa nói.
– vẫn như cũ, ngoại trừ ngồi ngẩn người một chỗ thì không làm gì khác nữa, đại thiếu gia, cậu không định nói thật cho cô ấy biết sao?
Giọng nói Lục Cửu có chút bất đắc dĩ.
– nói thật cũng có ích gì, chỉ khiến cô ấy lo lắng, thậm chí là sợ hãi tôi thêm mà thôi.
Thế giới của hắn và cô là hai mảng trời khác biệt.
Nếu hắn lớn lên từ máu tươi thì cô chính là tiểu công chúa được người người bảo bọc.
Từ lúc bắt đầu hai người đã là hai thế giới rồi.
Nhưng mà từ lúc nhìn thấy nụ cười của cô, nhìn thấy bộ dạng sốt sắng của cô khi thấy hắn bị thương, còn liều mạng muốn cõng hắn đi, hắn liền biết hắn không buông bỏ cô được.
Hắn yêu thích cô, cũng biết nếu cố chấp giữ cô bên mình, cô sớm muộn gì cũng phải thích nghi với thế giới của hắn, nhưng nếu có thể hắn tình nguyện giữ nguyên màu trắng tinh khôi trong đôi mắt của cô, muốn ánh mắt của cô mãi sáng trong như thuở ban đầu.
– chú làm nhanh lên đi, mấy hôm rồi tôi không gặp cô ấy, có chút nhớ rồi.
– vâng thiếu gia.
Tiểu Hạ ngồi ở một góc canh rồi canh, cuối cùng lại nghe được màn này.
Cô còn chưa kịp cảm động, ở phía đối diện Lục Cửu đã cởi áo sơ mi ra hoàn toàn, hai tay hắn chống ra phía sau, mà đại quản gia cũng ngồi xuống, đưa tay để lên chỗ thắt lưng của hắn…
Tiểu Hạ: “…”
Muốn quay lại hình ảnh này quá, làm thế nào bây giờ?
Tiểu Hạ còn đang hóng hớt, đại quản gia đột nhiên nghiêng người, tay với tới chỗ đèn ngủ, cô thấy vậy liền âm thầm gào thét trong lòng.
Chú ơi đừng tắt đèn, đừng tắt đèn, đừng….
– anh bị thương rồi?
Ban nãy đại quản gia che đi nên Tiểu Hạ không nhìn thấy vết thương trên người Lục Cửu, giờ thấy bụng hắn đang chảy máu thì hoảng hốt đến quên cả nguy trang, cứ thế lao đến chỗ hắn.
Lục Cửu bị sự xuất hiện của cô làm cho giật mình, lập tức với lấy khẩu súng ở bên cạnh, đại quản gia cũng rút súng ra chĩa về phía cô.
Tiểu Hạ: “…”