Nguyên Chiến nhếch môi, nhe nanh với tên người cá trước mặt.
Ngu Vu đảo mắt qua cánh tay đang đặt trong tư thế quái dị của Nguyên Chiến: “Cậu có biết tay cậu đã gãy rồi không? Nếu cậu cứ cố ép mình phá hủy quả cầu nước này, thì xương cốt trên người cậu sẽ gãy thành từng khúc, da thịt và nội tạng của cậu cũng sẽ bị áp lực đè thành một bãi bầy nhầy, cậu sẽ chết.”
Thế nhưng Nguyên Chiến lại cong khóe miệng, cười một cách châm chọc.
“Cậu không sợ chết?” Ngu Vu có hơi tức giận. Tư tế nhỏ chịu ngủ với tên mọi rợ này mà không chịu ngủ với một Đại Vu người cá vĩ đại, lợi hại như y. Tên mọi rợ này thì có gì tốt?
Nếu tư tế nhỏ thông minh, y có thể cho cậu ta rất nhiều thứ mà tên mọi rợ này không thể cho cậu ta được.
Nguyên Chiến sợ chết, đến bây giờ số lần hắn ngủ với Mặc còn chưa đủ mười ngón tay, hắn không muốn chết chút nào, hắn muốn chờ Mặc đủ mười tám tuổi, chờ một ngày con của hắn và Mặc được sinh ra, hắn sao có thể yếu thế trước mặt con cá lớn này!
Tao sẽ giết mày, nhất định. Nguyên Chiến dùng mắt truyền đạt suy nghĩ của mình cho Ngu Vu.
Ngón tay Ngu Vu chậm rãi lướt qua vỏ quả cầu nước, y rất không thích tên đàn ông có cặp mặt hẹp dài, vừa âm độc vừa tham lam này, cặp mắt kia làm y nhớ tới loài rắn độc đáng sợ nhất biển sâu, loài rắn độc đó là thiên địch duy nhất của người cá trong biển, chúng nó thích bắt người cá ăn, thường xuyên lui tới những nơi có người cá, một khi người cá bị cắn trúng thì rất khó mà cứu về.
“Ta không biết tư tế nhỏ thích cậu ở điểm nào, nhưng nếu cậu ta phát hiện chiến sĩ cấp năm mà cậu ta nể trọng biến thành rác rưởi bỏ đi, cậu nói xem, cậu ta sẽ đối xử với cậu như thế nào?” Ngu Vu cười lên trông rất đẹp, nụ cười cực kỳ tùy ý, tư tế nhỏ dám uy hiếp y? Một chiến sĩ cấp năm nho nhỏ cũng dám khiêu khích y? Được lắm! Y sẽ khiến bọn hắn biết được đắc tội với Đại Vu tộc Người Cá đuôi dài sẽ có hậu quả gì!
Ở một chỗ khác trên đảo Đại Vu.
Sau khi Nghiêm Mặc đi vào rừng cây liền bị tấn công một lần, nhưng hắn còn chưa kịp thấy rõ sinh vật tấn công hắn trông như thế nào, thì nó đã bị quả Vu Vận trong thân thể hắn hút rã chỉ còn bột phấn.
Quả Vu Vận được xóa bỏ lệnh cấm túc liền gấp không chờ nổi, gào khóc kêu to, chờ những thân thể máu thịt dám tới gần Nghiêm Mặc.
Sau lần tấn công đó, đường đi tiếp theo liền rất an bình, theo chỉ dẫn của quả Vu Vận, Nghiêm Mặc đi một đường vào trung tâm hòn đảo.
Hòn đảo này nhìn từ bên ngoài thì không thấy, chờ đến khi đi vào mới phát hiện đây là một hòn đảo nhỏ được một dãy núi lùn vây quanh.
Mà trung tâm hòn đảo là một cái ao sâu.
Nghiêm Mặc nhìn cái ao trước mặt, nhịn không được hít ngược một hơi.
Hắn thấy cái gì trong ao?
Hắn thấy một tòa cung điện loại nhỏ được dựng lên từ tinh thạch!
Tòa cung điện tinh thạch này thần kỳ nổi giữa ao, ánh mặt trời chiếu trên nó, ngay cả Nghiêm Mặc vốn không có hứng thú với đá quý cũng không cầm lòng được mà say mê nhìn tòa cung điện tinh thạch lấp lánh bảy sắc.
“Ba, đằng trước! Đằng trước!” Tiếng kêu của quả Vu Vận càng lúc càng vội vàng.
Nghiêm Mặc vỗ đầu một cái, cười khổ nói: “Con trai, đừng nói mày muốn ăn tòa cung điện kia nha? Mấy cái đó là đá, ăn có gì ngon?”
“Ba! Đằng trước! Mau lên!” Quả Vu Vận thét muốn chói tai trong đầu hắn.
Nghiêm Mặc không hiểu ý nó, hắn đang quan sát cái ao, xem xem làm sao để đi đến tòa cung điện tinh thạch kia.
Màu nước ao rất tối, nhìn không tới đáy, không thể đoán được cái ao này sâu bao nhiêu.
Nghiêm Mặc thử thò tay vào trong nước, rất lạnh, không giống nước của ngày hè.
“Ba——!”
“Câm miệng!” Nghiêm Mặc cởi dây thừng cỏ ném vào ao, cũng may, này không phải Nhược Thủy trong truyền thuyết mà ngay cả lông ngỗng cũng không nổi được.
Nhìn hướng dây thừng trôi, Nghiêm Mặc hoài nghi nước trong ao nói không chừng là nước chảy, rất có thể bên dưới có mạch nước ngầm nối liền với hồ Thanh Uyên.
Mà tòa cung điện tinh thạch cách bờ chừng mười lăm mét, hắn biết bơi, rất nhanh có thể bơi sang.
Nhưng mà đám người cá Lạp Mông nói hòn đảo này là cấm địa, chắc sẽ không thể tiếp cận tòa cung điện tinh thạch đơn giản thế đâu. Thoạt nhìn nó như có bí bảo trong đó mà
Cái ao này có gì đó kỳ quái, Nghiêm Mặc tin chắc như vậy.
Nhưng khi Nghiêm Mặc đang muốn tiếp tục quan sát, nếu không được thì tạm thời làm bè gỗ chèo qua, thì quả Vu Vận trong bụng hắn lại làm ầm làm ĩ, chẳng những khóc lóc trong đầu hắn làm hắn đau đầu muốn chết, mà còn đỉnh đỉnh cái bụng hắn, làm bụng hắn lâu lâu gồ lên một cục.
Tên nhóc quỷ đang làm ầm ĩ này chắc chắn không phải con hắn! Đô Đô nhà hắn ngoan ngoãn lắm.
Người từng nuôi con đều biết, đôi khi lũ trẻ làm ầm ĩ với bạn, cho dù bạn có kiên nhẫn và lý trí cách mấy thì cũng sẽ bại trận trước chúng nó.
Nghiêm Mặc có lý trí, nhưng thỉnh thoảng hắn cũng sẽ ngu ngốc một chút. Thí dụ như giờ phút này, hắn định xuống nước bơi qua, nhưng hắn còn muốn thử một chút, cho nên hắn thò chân vào trong ao.
Sau đó… hắn liền cảm giác được chân mình đau đớn kịch liệt, vừa nhấc lên liền thấy, một con cá ăn thịt người đang há cái miệng rộng hoác cắn chặt mu bàn chân hắn.
Máu chảy ròng ròng trên chân.
Máu rơi vào trong ao như một loại tín hiệu nào đó, nước ao bị khuấy động, sóng nước dập dềnh, vô số cá lớn phóng về phía Nghiêm Mặc.
Mà khi Nghiêm Mặc vừa nhấc chân lên liền có hơn mười con cá liên tiếp nhảy ra khỏi hồ, miệng chúng nó rất rộng, thân thể khá dẹp, con nào cũng có hàm răng sắc nhọn khiến người ta nhìn mà phát lạnh.
“Phập!”Con cá đang cắn chân hắn đột nhiên uốn éo, nổ tung, máu bắn tung tóe.
Máu của nó dính trên chân hắn, nhanh chóng bị da hắn hấp thu.
“Ba! Xuống đi! Đồ ăn ngon… thật nhiều đồ ăn ngon…”
Nghiêm Mặc ngây ngốc: “Mày nói đồ ăn, là chỉ đám cá ăn thịt người này?”
“Ăn… Ăn…” Quả Vu Vận vừa được nếm vị thịt liền hưng phấn không ngừng kêu la, đỉnh đỉnh bụng Nghiêm Mặc thúc giục hắn mau nhảy vào ao nước.
Nghiêm Mặc nghĩ nghĩ, dứt khoát ngồi xuống bên hồ, thò cái chân bị cắn vào trong nước.
Mới đầu, hắn còn có thể cảm giác được đau đớn khi bị cá ăn thịt người cắn trúng, nhưng hai ba lần sau, hắn cảm thấy có thứ gì đó chui ra từ chân hắn…
—— Cảnh cáo! Kẻ lưu đày thao túng quả Vu Vận ác ý thương tổn số lượng lớn của một giống loài, +20 điểm cặn bã. Cảnh cáo, cứ ba con cá chim* Ngu Huyết sẽ bị tăng một điểm cặn bã.
*Cá chim:

Cái đệt, mới được bao lâu mà đã tăng cho tao 20 điểm rồi?!
“Dừng dừng dừng! Con trai, mày dừng lại cho ba!” Nghiêm Mặc sợ tới mức vội vàng rút chân lên khỏi mặt nước.
Nhưng bàn chân lại bị một nhánh cây màu đỏ thật dài kéo lại, thoạt nhìn như san hô, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến thứ chất lỏng màu đỏ chảy bên trong là máu cá, thì Nghiêm Mặc lập tức không thể vui vẻ ngắm nghía.
“Dừng lại!” Nghiêm Mặc vội vàng sử dụng năng lực sau khi dung hợp với cây Phản Hồn non đã trở thành bản năng trong người mình.
Nhánh cây đỏ như máu kia rất không tình nguyện nhưng vẫn nhanh chóng lùi về trong cơ thể Nghiêm Mặc.
“Ba xấu… Muốn ăn… hu hu…”
“Thằng con ngốc, ai kêu mày chủ động tấn công? Không thể ngoan ngoãn chờ lũ cá tới cắn hả?”
Không biết quả Vu Vận có hiểu hay không, cứ nói ‘ba xấu, ba xấu’ mãi.
Nghiêm Mặc trực tiếp hạ mệnh lệnh: “Không cho chủ động tấn công, có nghe thấy không? Nếu không về sau đừng mong ba thả mày ra!”
“Ba…”
“Kêu ba cũng vô dụng, ba mày còn không biết mày rốt cuộc có phải con ba hay không đây! Nghe lời, về sau chỉ khi nào ba hoặc chính mày bị tấn công thì mới có thể phản kích, hiểu chưa?”
Quả Vu Vận không làm ầm ĩ nữa, bởi vì Nghiêm Mặc đã trực tiếp bơi vào trong ao.
Hắn muốn đến gần tòa cung điện tinh thạch kia, hắn cứ cảm thấy ở nơi đó có thứ gì rất đáng giá, hơn nữa mấy cục tinh thạch thoạt nhìn rất quen mắt.
Mặt khác, từ sau khi quả Vu Vận tấn công và hấp thu đám cá chim, hắn liền cảm thấy thân thể mình nóng lên, thậm chí hắn còn có thể cảm nhận được sự tồn tại của thể tùng một cách rõ ràng.
Trong thân thể hắn nhất định đã có gì đó thay đổi, sự thay đổi này có vẻ như không gây hại.
Ngu Vu bên này vừa giải quyết xong chiến sĩ thần huyết cấp năm dám khiêu khích mình, thì y liền cảm nhận được.
Đảo Đại Vu!
Hải Thần tại thượng, sao y lại có thể quên mất trong người tư tế nhỏ còn có quả Vu Vận – một sinh vật vô cùng tham lam, không sợ đại đa số các sinh vật trong thiên hạ này!
Y đã dựng tầng phòng ngự trên hòn đảo, nhưng nếu tòa cung điện tinh thạch bị chạm tới, thì vòng bảo vệ bên ngoài chắc chắn đã bị quả Vu Vận cắn nuốt.
Còn nữa, cá chim Ngu Huyết của y! Đó là thứ y dùng máu mình để nuôi ra, ngay cả chiến sĩ cấp bảy cũng không dám giỡn mặt với chúng. Bây giờ không biết còn thừa lại được bao nhiêu con nữa!
Đáng giận! Đáng giận! Đáng giận! Nếu không phải việc sinh sản của tộc Người Cá là vấn đề vô cùng to lớn, thì làm sao sau khi y nghe nói đến loại thuốc có thể khiến cá vô sinh này lại bất cẩn như vậy!