Khương Đào quay mặt đi nhịn không được cười rộ lên, vừa cười vừa nhìn Hoàng thị.
Hoàng thị còn đang tán thưởng khí phái của Thẩm gia, nhìn không rời mắt, lại chẳng phát hiện ra Khương Đào đang ngó nàng.
Sau đoàn người tới chính viện, Khương Đào trước để bọn họ ngồi dùng trà, sau đó nàng đưa Tô Như Thị đi nhìn viện mình chuẩn bị cho bà.
Nàng bố trí cho bà ấy ở viện bên cạnh chính viện, nơi này tuy không lớn nhưng cách chính viện rất gần, hơn nữa là dựa vào sở thích của Tô Như Thị mà trang trí, thanh nhã lịch sự.
Ở trong sân xem một vòng rồi về phòng, bà cười mắng Khương Đào: “Con ấy, chủ ý lớn, chuyện của Thẩm gia cũng chẳng nói gì với ta. Nếu không phải sau đó Tần phu nhân tới cửa bái phỏng, lúc thương lượng chuyện hồi kinh với ta lỡ miệng, ta hẳn là tới hiện tại cũng không biết gì. Sao ngay cả Tần phu nhân cũng nói được mà con lại không nói cho ta?”.
Khương Đào ngoan ngoãn đứng ở một bên nghe giáo huấn, nhỏ giọng giải thích: “Không phải muốn gạt người nhưng trước lúc hồi kinh con cũng không biết rõ ràng tình huống bên trong, nếu để người biết được, người khẳng định muốn hồi kinh với con. Con nghĩ trước hết sẽ xử lý hết mọi phiền toái, lại…”.
Tô Như Thị cũng không phải thực sự trách nàng, nghe thế liền không giả vờ tức giận nữa, hỏi nàng: “Có phiền phức gì? Có phải là do Ninh Bắc Hầu bên kia không?”.
“Cũng không tính là phiền toái”. Khương Đào đúng là lúc muốn nói chuyện với bà, bị Tô Như Thị kéo ngồi xuống, liền kể hết chuyện gần đây cho bà.
Chờ nàng nói xong, trên mặt Tô Như Thị mới khoan khoái hơn một ít: “Hiện giờ thân phận con đã khác. Dung thị nói chuyện ở trước mặt con cũng phải cận thận nhiều. Con và phu quân của con đã nói rõ cũng tốt, hai phu thê không nên có bí mật gì cả, nó đúng là một người tốt, không có coi con thành thứ ký dị gì. Có nó giúp đỡ, phủ Ninh Bắc Hầu hẳn sẽ không làm ra chuyện xấu gì”.
Nghe được sư phụ khen tướng công nhà mình, Khương Đào cười ngọt ngào, “Chàng ấy chẳng trách móc nửa lời, chỉ đau lòng con thôi. Còn bởi vì chuyện con nói lúc trước, chàng ấy âm thầm trút giận thay con, đè hết kinh doanh của Dung thị lại. Tiền bị người ta chặn, gia đình kia phỏng chừng trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không gây chuyện thị phi gì”.
Tô Như Thị cười gật đầu, Khương Đào lại nói chuyện trong cung “Lần đó tiến cung mừng thọ Thái Hoàng Thái Hậu, ngay từ đầu bà cảm thấy bởi vì con ở trong bị người khác gây khó dễ, tủi thân nên thân thiết hơn với con. Sau lại nhờ người mà lão nhân gia còn không ngừng nhắc tới, nói chờ người hồi kinh rồi, cùng con tiến cung thăm bà ấy”.
Theo như Khương Đào biết, Tô Như Thị và Thái Hoàng Thái Hậu tuy thân phận có khác nhưng sở thích lại giống nhau, Thái Hoàng Thái Hậu rất tán thưởng năng lực thêu thùa của bà, cũng đúng là bởi được Thái Hoàng Thái Hậu thưởng thức, Tô Như Thị mới có thể được danh môn thế gia tôn sùng, hai người hẳn cũng có thể được coi là tri kỷ.
Nhưng nghe nàng tới Thái Hoàng Thái Hậu, nụ cười trên mặt Tô Như Thị lại phai đi không ít, chỉ nói: “Có cơ hội sau lại nói”.
Khương Đào nghe bà nói có lệ, nhạy bén cảm thấy có gì đó không đúng nhưng Tô Như Thị đi đường nhiều ngày, nói một lát liền thấy mệt, Khương Đào cũng không tiện hỏi nhiều, đỡ bà lên giường nghỉ ngơi.
Sắp xếp cho Tô Như Thị xong, Khương Đào trở lại chính viện.
Khương Dương đã bị Tiêu Thế Nam và Khương Lâm lôi đi, Tần Tử Ngọc cũng không ở đó, chỉ có Hoàng thị ngồi ở một chỗ vừa uống trà vừa trò chuyện với tiểu nha hoàn.
“Tới chậm rồi”, Khương Đào mở lời xin lỗi, “Lúc ấy từ biệt nghĩa mẫu vội vàng, rất nhiều chuyện chưa kịp nói, mới rồi đang giải thích với bà ấy”.
Hoàng thị mới rồi còn đang tự đắc, nghe nàng nói vậy ngược lại cũng không được tự nhiên, vội vàng nói: “Đừng đừng đừng, muội đừng khách khí như vậy, ta ngược lại thấy ngại ngùng. Dựa theo phẩm cấp thân phận, ta đến cửa nhà muội cũng không có tư cách đi vào đâu”.
Khương Đào cũng không khách khí với nàng, ngồi xuống cạnh nàng xong nói: “Tới kinh thành được một thời gian nên bất giác trở nên quy củ hơn nhiều. Mau nói với muội, Tử Ngọc nhà tỷ sao lại ăn mặc như vậy? Lúc đưa rương và tay nải của Khương Dương về, ngoan hơn nhiều”.
Hoàng thị kiêu ngạo hất cằm, nói: “Ngoan à? Đây cũng là ta vất vả giúp hắn tranh thủ cơ hội đấy”.
Việc này còn phải nói từ lúc tháng tám.
Sau khi có thành tích thi Hương, Khương Dương, Hạ Chí Thanh và Tần Tử Ngọc tham gia Lộc Minh Yến xong rồi thu dọn về huyện thành.
Về tới huyện, danh tiếng của Khương Dương nổi cỡ nào cũng đừng nhắc, Tần tri huyện tự mình tới đón, thấy hắn còn kích động hơn thấy nhi tử đứng thứ 100 của mình.
Lúc ấy Tần Tử Ngọc còn đang ghen tị, tuy vậy, hắn biết chính mình có thể thi đậu cũng nhờ Khương Dương thúc đẩy một phen cho nên cũng không biểu hiện ra ngoài.
Hơn nữa, lần thi Hương này đứng thứ một trăm đã là quá sức, muốn thi lên nữa khẳng định không thể. Mà thứ tự thi Hương của Khương Dương cao như vậy, không bất ngờ gì thì hẳn cũng có thể trúng tiến sĩ. Hai người hiện giờ tuy đều là cử nhân nhưng sau này khẳng định là nhân sinh khác biệt.
Thanh danh của Khương Dương vang dội, về thôn Cây Hòe mở tiệc ba ngày, sau đó liền đưa Khương lão thái gia và lão thái thái vào huyện thành ở.
Sau hắn muốn ở nhà đọc sách như cũ nhưng thiếu niên trúng cử nhân, nào có chuyện muốn an tĩnh là an tĩnh ngay được?
Những thân thích trước đó bị Khương lão thái gia dùng bối phận ép xuống cũng xao động lên, nào là làm mai làm mối, nghĩ muốn để đồng ruộng nhà mình dưới danh nghĩa của Khương Dương để được miễn thuế má, mỗi ngày đều đi tới hẻm Trà Hồ, chọc cho Khương Dương không thấy cũng phiền.
Sau chuyện Tần Tử Ngọc được Khương Dương chỉ điểm mới thi đậu cử nhân không biết sao lại truyền đi, cái này càng gây ra tiếng nổ lớn, truyền đi vô cùng kỳ diệu, nói gì mà hắn là Văn Khúc Tinh hạ phàm, chính mình biết đọc sách còn không tính, dạy người cũng là thứ nhất.
Lúc này không chỉ thân thích của Khương gia mà cả huyện thành phàm là nhà muốn cho hài tử đi học đi thi đều đưa tới trước mặt Khương Dương.
Khương Dương nói chính mình còn chưa tới tuổi nhận dạy học, những người đó không nghe, cho rằng hắn khiêm tốn, liền cho hài tử nhà mình ăn mặc thành thư đồng, nói không dạy cũng được, cứ coi như thành gã sai vặt làm thư đồng đi theo là được, mưa dầm thấm đất khẳng định có hiệu quả!
Khương Dương sắp rầu muốn chết, chốn quê nhà lại chẳng thể làm ra chuyện khó coi gì, từ chối không biết bao nhiêu người.
Sau Hoàng thị biết được, liền cải trang cho Tần Tử Ngọc, nhét tới chỗ Khương Dương.
Người khác vừa thấy, quào, đúng là trâu bò! Công tử tri huyện cũng đã làm thư đồng, ai còn có lá gan đi cạnh tranh với hắn? Lúc này mới từ bỏ.
Cũng chính là khi ấy, Khương Dương cảm thấy chính mình thi xong về nhà được một tháng, đến một ngày yên tĩnh để đọc sách cũng không có, dứt khoát lên đường tới kinh thành sớm.
Hoàng thị đã sớm nghĩ tới kinh thành, sợ Khương Đào vào danh môn liền bị ủy khuất gì, hai người ăn nhịp với nhau, thông báo với Tô Như Thị một tiếng, đoàn người liền xuất phát.
Khương Đào nghe được cười đau cả bụng, lau nước mắt nói: “Trước đó để Tử Ngọc đi theo làm thư đồng chỉ là kế sách tạm thời, trên đường đi vốn nên đổi về như cũ. Sao đến bây giờ còn như vậy, tốt xấu gì hắn cũng là công tử tri huyện”.
“Ta cũng là có tư tâm nhà, sang năm thi Hội hắn chắc chắn không được. Lần thi Hội tiếp theo là ba năm sau, trong ba năm này ta khẳng định không thể ở kinh thành với hắn nhưng sợ hắn ở chốn phồn hoa này làm cho mê muội. Để nó làm thư đồng cho Khương Dương cũng tốt, ta cũng bớt lo. Cũng không biết muội có thấy phiền không, dù sao ba năm này nó đều sẽ ở nhà muội”.
Khương Đào coi Hoàng thị là tỷ muội, Tần Tử Ngọc tuy trước đó luôn khiến người khác ghét nhưng sau đó được Hoàng thị giáo huấn bằng đòn roi có hiệu quả, giờ rất thành thật, hiện tại nhà cao cửa rộng, tài phú vô cùng, thêm một người cũng chỉ là thêm một đôi đũa.
Nhưng để Tần Tử Ngọc ở lại không chỉ để hắn ăn no mặc ấm mà chủ yếu là để hắn học cách ngay thẳng.
Đệ đệ nhà mình đọc sách đều là tự giác, Khương Đào cũng không tin tưởng bản thân có thể giám sát được Tần Tử Ngọc, cũng chẳng thể giống Hoàng thị, hắn không ngoan liền đánh hắn.
Vẫn là phải hỏi ý tứ của Khương Dương.
Hai nàng vừa nói xong, Khương Dương, Tiêu Thế Nam và Khương Lâm ba người vừa cười vừa nói đi tới.
Tần Tử Ngọc đi theo Khương Dương không rời một tấc, đợi hắn ngồi rồi còn tiếp trà từ chỗ nha hoàn qua cho hắn.
Khương Dương thoải mái để hắn hầu hạ, uống trà xong mới nói; “Có chuyện này muốn thương lượng với tỷ tỷ, viện của đệ cần thêm một gian phòng ngủ, cho tiểu thư đồng của đệ”.
Tần Tử Ngọc cũng đã mười bảy mười tám, vóc dáng này cũng phải 1m8. Khương Đào nỗ lực không nhìn về hai bím tóc nhỏ của hắn, nghe được một câu “tiểu thư đồng” của Khương Dương, rốt cuộc nhịn không được cười thành tiếng.
Tâm hự của edit: Mấy chương tới đây xin thưa với các bợn lại là những ngày tháng vô cùng zui dẻ, tui đọc tui còn thấy hạnh phúc hẳn cũng chỉ là vầy. Đọc mấy chương tới hài lắm nè.