Nhà máy rất tối, trận chiến cũng rất kịch liệt, một vài người đang đánh dữ dội hoàn toàn không chú ý đến hai người Trương Thác và Hàn Văn Tĩnh, ngược lại có người của Lưu Sa nhìn thấy, đi về phía hai người bọn họ, đều bị Trương Thác thoải mái giải quyết bằng một tay.
Thấy đã đi đến cửa nhà máy, Trương Thác nở nụ cười, chuyện của Lợi Nhãn và Lưu Sa, anh cũng không muốn xen vào, lần này đến chỉ là không muốn Hàn Văn Tĩnh bị thương mà thôi.
Không đợi Trương Thác mở cửa nhà máy bị đóng chặt ra, cửa lớn đã bị đá văng từ bên ngoài.
Bên ngoài nhà máy lại xuất hiện hai mươi mấy người của Lưu Sa, bọn họ xông vào bên trong Lợi Nhẫn vốn đã không có ưu thị lượng, bây giờ lại có nhiều người của Lưu Sa đến như vậy, Lợi Nhân hoàn toàn rơi vào thế yếu.
“Dừng, không đánh nữa!” Kim Hâm hét to một tiếng, đồng phục trên người hắn ta đã bị cắt thành vô số lỗ hổng, máu tươi tràn ra từ bên trong.
Khi nấy, hản ta vì tranh thủ thời gian cho Điền Nhị mà một mình đối mặt với bốn cao thủ của Lưu Sa, hoàn toàn bị vây vào thế yếu Dưới tiếng rống to của Kim Hâm, hai bên đều ăn ý dừng tay lại, ai cũng biết nếu đánh tiếp đều không bên nào có lợi.
Lợi Nhẫn khỏi phải nói, dưới tình huống số người thua xa đối phương, còn phải bảo vệ ba người mới, hoàn toàn không thể làm được.
Còn Lưu Sa, tuy lần này có thể đánh tháng, nhưng không ai chắc có thể giết sạch người của Lợi Nhãn, chỉ cần có một người chạy ra, mấy người bọn họ cũng đừng hòng thoát khỏi Hoa Hạ.
“Lưu Sa, mấy người thật sự quyết định không chết không thôi à?” Kim Hâm che cánh tay trái của mình, vết thương ở đó nặng nhất, bị chém mạnh một dao.
“Lưu Sa chúng tôi chưa bao giờ là người nhu nhược, các người sỉ nhục danh dự của chúng tôi, thì phải chịu đựng lửa giận của chúng tôi!” Người cầm đầu Lưu Sa nhìn chằm chảm Đàm Ngọc Bình.
Bây giờ Đàm Ngọc Bình đã nhìn rõ tình hình trước mắt, im lặng không dám nói một câu, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, cảm thấy vừa khó chịu vừa mất mặt.
Trương Thác kéo Hàn Văn Tĩnh đứng phía sau mấy người Lợi Nhẫn.
Đàm Ngọc Bình bị người cầm đầu Lưu Sa nhìn châm chãm như tìm thấy chỗ trút giận, nhìn Trương Thác: “Nhát gan như chuột, chỉ biết chạy!”
Trương Thác thẳng thừng đốp lại: “Chạy thì sao? Anh không chạy thì đánh tiếp đi!”
“Oắt con, cậu đừng có thách thức giới hạn của tôi!” Đàm Ngọc Bình hung hăng trừng Trương Thác, khi nãy anh ta bị người ta đánh đến bực bội, trên mặt, trên người trúng không ít quyền cước, một ngọn lửa giận còn đang bùng cháy trong lòng, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Người của Lưu Sa anh ta không đánh lại, nhưng bây giờ người ngoài này, anh ta không quan tâm.
Dáng vẻ kiêu ngạo của Đàm Ngọc Bình khiến Trương Thác buồn cười: “Nói chứ, khi nãy anh kêu gào với người ta vui vẻ lắm mà, sao hả, đánh không lại thì trút giận lên người tôi ư2”
“Oắt con, cậu khiêu khích tôi đúng không!”
Đàm Ngọc Bình sải bước tới chỗ Trương Thác.
“Đủ rồi!” Kim Hâm hét to một tiếng: “Đàm Ngọc Bình, cậu chú ý một chút cho tôi!”
Trên mặt Đàm Ngọc Bình lộ vẻ đấu tranh, cuối cùng dừng lại không ra tay, nhưng vẻ mặt vẫn tràn đầy uy hiếp.
Kim Hâm nhìn người cầm đầu của Lưu Sa: “Hôm nay, mục tiêu của chúng ta đều là Thứ Phong, nhưng xảy ra chuyện như vậy, tôi nghĩ Thứ Phong đã phát hiện từ lâu rồi.
Không bằng chúng ta cứ thế bỏ qua chuyện này đi? Bây giờ Lưu Sa các anh rời khỏi, tôi tuyệt đối sẽ không tính toán chuyện các anh xông vào Hoa Hại”
Người cầm đầu Lưu Sa cười khẩy một tiếng: “Nói dễ nghe quá nhỉ, chuyện Lợi Nhẫn các anh giãm lên danh dự của Lưu Sa chúng tôi, hôm nay phải có một kết quả!”
“Anh muốn kết quả gì?”
“Rất đơn giản, cậu ta chết!” Người cầm đầu Lưu Sa duỗi con dao gấp, chỉ thẳng lưỡi dao vào Đàm Ngọc Bình.
Sắc mặt Đàm Ngọc Bình lập tức thay đổi, trở nên tái xanh, tình hình bây giờ rất rõ ràng, nếu Lưu Sa thật sự muốn giết mình, ai cũng không thể bảo vệ được.
Kim Hâm nhướng mày: “Lưu Sa, các anh muốn người của Lợi Nhãn chúng tôi như thế, xem Lợi Nhãn chúng tôi là cái gì, quả hồng mềm mặc cho người ta ức hiếp sao?”
“Sỉ nhục người của Lưu Sa chúng tôi thì phải sống mái một phen!” Người cầm đầu của Lưu Sa lại lùi về phía sau, dao gấp để ngược xuống phần eo, có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Bầu không khí giữa hai bên đột nhiên trở nên nặng nề.
Đúng lúc này, một âm thanh không hài hoà cắt ngang bầu không khí nặng nề đó Tiếng chuông điện thoại của Trương Thác liên tục vang lên, tin nhắn lần lượt được gửi đến, trở nên cực kỳ chói tai trong bầu không khí thế này.