Không…… Ở một nơi như trò chơi, cho dù là nhìn lầm cũng tốt nhất đừng tiếp tục nữa thì hơn, vạn nhất thật sự có cái gì, cái giá phải trả thật sự rất nghiêm trọng.
Tiêu Lam trực tiếp cầm lấy cái ly, đổ toàn bộ chất lỏng bên trong vào bình hoa bên cạnh, động tác dứt khoát lưu loát lại vô tình.
Kệ bên trong mày là thứ gì, tự mày mát mẻ đi!
Lạc thấy được động tác của Tiêu Lam, đúng lúc mà đưa qua một chiếc khăn ăn cho cậu lau tay, thờ ơ với con số tăng lên trên giấy tờ của mình.
Xử lý xong quỷ quái không biết tên hư hư thực thực, hai người ăn ý mà tiếp tục ăn cơm.
Lại nói tiếp, nơi này chính là một màn chơi có đồ ăn ngon hiếm có, có lẽ đây cũng là một trong các nguyên khiến nó nổi danh?
Ăn ăn một hồi, Tiêu Lam lại cảm giác không thích hợp lên ——
Có thứ gì ở cọ vào chân cậu.
Giống như là trong mấy bộ phim cẩu huyết lúc nữ phụ thông đồng nam chính, một chân đang dùng một loại tiết tấu ái muội cọ lên cẳng chân Tiêu Lam, phảng phất như đang dụ dỗ cùng khiêu khích.
Tiêu Lam ngước mắt nhìn thoáng qua Lạc ở đối diện, cả lúc ăn cơm cũng mang tư thái ưu nhã.
Rất rõ ràng, Lạc căn bản không phải đi theo con đường đồ đê tiện yêu diễm này, thứ quỷ quái không biết tên này có vẻ cũng không rõ ràng tầm quan trọng của điều tra tình hình trước gì cả.
Động tác trên tay Tiêu Lam không ngừng lại, cũng không phân ra tầm mắt đi tìm tòi nghiên cứu kia rốt cuộc là thứ gì.
Cậu trực tiếp nâng chân lên, ở thời điểm cái chân kia cọ lại đây lần nữa đột nhiên dẫm ngược lại.
Sau tiếng “răng rắc” rất nhỏ, Tiêu Lam cảm giác thứ dưới chân không thấy nữa, lúc này cậu mới liếc mắt ngắm một cái, phía dưới bàn đã rỗng tuếch.
Tại đây, bữa cơm chiều nhìn qua bình tĩnh không gợn sóng kỳ thật gà bay chó sủa đến thời điểm kết thúc, một người phục vụ ăn mặc rõ ràng không giống người phục vụ bình thường đi đến bên người Lạc, lặng lẽ nói gì đó bên tai hắn.
Đám người đi rồi, Lạc mỉm cười lên với Tiêu Lam: “Tin tức tới vừa đúng lúc. Trên tàu, người tên là Michael tổng cộng có 11 người, trong đó cũng không có ai thân phận bên ngoài là cha xứ. Nhưng có một người khi nói chuyện với người bên cạnh được xưng là ‘cha xứ’, ông ta hẳn chính là người chúng ta muốn tìm.”
Tiêu Lam nhướng mày, năng lực của đồng tiền dùng tốt thật đó, một bữa cơm công phu là có thể từ 6000 du khách, chuẩn xác mà tìm được mục tiêu.
Đáng tiếc, năng lực này chú định là không có quan hệ gì với cậu.
Lạc dò hỏi: “Hiện tại ông ta ở ngay trong một cái hồ bơi bên kia, muốn qua nhìn xem bây giờ luôn không?”
Tiêu Lam gật đầu: “Được.”
——
Hai người đi đến bể bơi mục tiêu.
Hồ bơi có kích cỡ rất lớn, ở giữa còn bày một màn ảnh chiếu phim điện ảnh, xung quanh là các loại ghế dựa cho người ta nghỉ ngơi ghế dựa, cũng có cửa hàng bán kem và đồ ăn vặt ở một bên.
Trong hồ có rất nhiều du khách đang chơi đùa, đập vào mắt tất cả đều là các loại thân thể đẹp hoặc là không quá đẹp.
Vì không có vẻ quá đột ngột, hai người cũng thay đồ bơi, lẫn vào trong đám người.
“Tiên sinh, chính là ông ta.” Lạc nhẹ giọng nói bên tai Tiêu Lam, đầu ngón tay nhanh chóng mà chỉ về một hướng, lại giống như vô tình mà thu hồi.
Hai người dựa vào rất gần, lại thân mật mà thấp giọng nói nhỏ, thoạt nhìn giống như là một đôi tình nhân không coi ai ra gì.
Dẫn tới đám cẩu độc thân bị giá trị nhan sắc và dáng người của hai người hấp dẫn tầm mắt, phát ra tiếng thở dài bất đắc dĩ.
Tan đi tan đi, người ta đã tiêu hóa nội bộ rồi.
Lực chú ý của Tiêu Lam lại không ở bên người mình, ánh mắt cậu dừng ở ——
Trên người một ông già lầy lội.
Người Lạc chỉ là một ông già mặc quần tà lỏn hoa, đĩnh cái bụng mỡ to tướng, tóc thưa thớt, ánh mắt còn rất dê.
Ông ta đang dưới một đống mỹ nữ xoay xung quanh, cùng với tiết tấu âm nhạc trên phim ra sức mà nhún nhảy, cả mỡ bụng đều sắp vứt ra ngoài.
Trong lúc đó, ánh mắt ông ta còn vẫn luôn đảo quanh chân dài và “tâm hồn” xung quanh.
Nhưng mà, tạo hình này nhìn kiểu gì cũng không có quan hệ với hai chữ “cha xứ”.
Tiêu Lam lặng lẽ hỏi Lạc: “Đây là cha xứ của tôn giáo nào, đi theo con đường cuồng dã như vậy?”
Lạc duỗi tay ngăn lại đầu vai Tiêu Lam, nhẹ giọng trả lời bên tai cậu: “Cái này cũng không biết, thời gian không đủ nên chưa thám thính đến, nhưng ông ta từng nhắc đến ‘thần ban cho’, ‘vĩnh sinh’ linh tinh gì đó, nghe ra không giống như tôn giáo chính quy gì.”
Ngẫm lại cũng phải, một cha xứ của tôn giáo chính quy cũng không đến mức nhấc lên quan hệ với lượng lớn vụ án mất tích, lại nhìn bộ dáng già dê này, cũng hoàn toàn không giống nhân viên giáo chức đứng đắn gì.
“Muốn động thủ luôn lúc này không, tiên sinh?” Lạc hỏi.
Tiêu Lam lắc lắc đầu: “Chúng ta quan sát ông ta một chút trước đã.”
Trong hoàn cảnh du thuyền tựa hòn đảo cô độc này, một khi đã chết người chắc chắn sẽ khiến cho rối loạn trình độ khác nhau.
Hơn nữa, theo nhiệm vụ người chơi đẩy mạnh, trên tàu chắc chắn cũng càng ngày càng loạn, đến lúc đó bất luận là tìm kiếm chi nhánh hay là hoàn thành nhiệm vụ, đều sẽ nhiều thêm một vài chướng ngại.
Những người chơi khác hẳn là cũng nghĩ như thế, mọi người đều thừa dịp thời gian hòa bình ngắn ngủi này, điều tra mục tiêu nhiệm vụ của mình hoặc là tìm kiếm chi nhánh.
Cho nên, hiện tại trên tàu mới có thể duy trì một loại cân bằng vi diệu như vậy.
Thẳng đến khi một người nào đó ra tay đánh vỡ loại an ổn này, chân chính hỗn loạn mới có thể tiến đến.
Hai người tìm một nơi cách cha xứ Michael không xa ngồi xuống.
Lạc còn mua cho Tiêu Lam một phần kem, chính hắn gọi một ly rượu cocktail.
Hai người làm bộ như đang xem phim điện ảnh, tư thái nhàn nhã, việc này làm cho bọn họ nhìn qua như hòa hợp thành một thể với du khách xung quanh.
Tiêu Lam một bên ăn kem, một bên nghe lén bên cạnh nói chuyện.
Lúc này, cha xứ Michael đã nhảy xong rồi, bắt đầu tiến vào hồ bơi nghịch nước.
Các mỹ nữ bên người ông ta cũng phần phật mà đi theo ông ta vào hồ bơi, mặt già của cha xứ Michael đều sắp cười thành một đóa hoa cúc.
Nhóm cẩu độc thân giống đực khác ở bên cạnh dòm đến ánh mắt toát ra hâm mộ ghen tị hận.
Phỏng chừng nếu bảo cho bọn họ bầu chọn người muốn đánh cho gần chết nhất trong tối nay, cha xứ Michael chắc chắn có thể được đứng đầu bảng.
Nội dung cuộc nói chuyện của cha xứ Michael và các cô gái vô cùng không có dinh dưỡng, chỉ có thể biết đàn các cô xinh đẹp này đều là người mẫu, các cô là được người nào đó sắp xếp đến đặc biệt bồi vị cha xứ này du ngoạn.
Phỏng chừng đều là thân phận người mẫu diễn viên tuyến mười tám, không khác gì thân phận mà tổ chức gà rừng sắp xếp cho Tiêu Lam.
Nhìn thấy bộ dáng chuyên nghiệp của các cô, Tiêu Lam nhịn không được kể với Lạc về thân phận người mẫu giai bao kỳ quái kia của mình.
Lạc bưng rượu cocktail nhẹ nhàng uống một ngụm, cảm thấy hứng thú: “Người mẫu nam? Thật ra làm người khác có chút tò mò.”
Tiêu Lam nở nụ cười, nói giỡn: “Hiện tại người mẫu tuyến mười tám chính thức ôm được đùi anh nhà giàu mới nổi rồi, Lạc tiên sinh muốn đầu tư một khoản cho tổ chức bọn em không?”
Lạc quay đầu đi nhìn hắn: “Được thôi, là vinh hạnh của tôi.”
Bỗng nhiên, Lạc để sát vào Tiêu Lam, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cậu: “Nhưng mà…… Không biết người mẫu tiên sinh muốn dùng tư thế gì đến ôm đùi tôi vậy?”
Giờ phút này, khoảng cách giữa hai người cực gần, bọn họ hô hấp quấn quýt, xa xa nhìn qua thân ảnh giao nhau, dưới ánh sáng xung quanh bao phủ có một loại cảm giác kiều diễm không tên.
Tiêu Lam nghiêm túc tự hỏi một chút: “Tư thế ôm đùi kiểu xoay người hai vòng rưỡi về phía trước giữa không trung xoay ba vòng đáp xuống đất kiểu mãnh hổ, được không?”
Cái động tác này bây giờ cậu đại khái có thể làm nổi…… nhỉ?
Không khí kiều diễm nguyên bản bỗng nhiên vỡ vụn.
Cả một chút vụn cũng tìm không ra.
Động tác Lạc hơi khựng lại, tựa hồ cũng không biết nên dùng biểu cảm gì để ứng đối: “……”
Sao phong cách tự nhiên chạy về hướng kỳ quái vậy?
Hắn cũng không phải đang chờ mong tiên sinh biểu diễn hình ảnh như vậy cho hắn xem, được không?
Phi nhân loại không biết năm nay đã bao nhiêu tuổi, đột nhiên cảm giác chính mình chẳng sợ đã trải qua phiêu bạt trong vũ trụ dài lâu và đòn hiểm của chúa tể, cũng vẫn thấy không rõ thế giới ma huyễn của nhân loại này.
Quả nhiên, hắn vẫn còn quá non trẻ……