nồi để giữ ấm, đợi Giang Ninh ra thì lúc nào cũng có thể ăn được đồ ăn nóng.
Bà về phòng, Lâm Văn đang ngồi đó nghỉ ngơi, cũng đang mát xa hai chân.
Qua thêm một thời gian nữa thì ông có thể đi lại bình thường rồi.
“Vẫn còn ở bên cạnh sao?”
Ông ngẩng đầu nhìn Tô Mai hỏi.
Tô Mai gật đầu, mắt có chút đỏ: “Không chịu ăn cơm, sợ làm Vũ Chân tỉnh giấc: “Anh nói đứa nhỏ này sao lại đối xử tốt với Vũ Chân như vậy? Mà con gái nhà chúng ta không xứng với người ta”
Bà biết một vài chuyện của Giang Ninh, ít nhất Giang Ninh rất giàu, Tô Mai có một khái niệm, cả thành phố Đông Hải này sẽ không tìm được người giàu hơn Giang Ninh.
Hơn nữa, Giang Ninh còn ưu tú như vậy, trong thời gian ngắn có thể khiến một đống người đi theo hắn, kính phục hắn. Đây đâu phải chuyện người bình thường có thể làm được?
Nhưng càng như vậy, Tô Mai càng lo lãng, sợ có một ngày Lâm Vũ Chân thật sự thích Giang Ninh, nhưng lại tự ti không dám đến gần.
“Em không cần nghĩ nhiều như vậy, thằng nhóc Giang Ninh không phải người xấu.”
Lâm Văn nói, “Nó đối tốt với Vũ Chân là thật lòng, anh nhìn ra được”
“Còn về xứng hay không”
Lâm Văn khẽ nhíu mày, “Anh tin con gái của mình sẽ chứng minh bản thân, anh cũng sẽ cố gắng khiến con gái chúng ta xứng với Giang Ninh”
Hai người này đã chấp nhận Giang Ninh rồi.
Họ lại không biết, trong mắt Giang Ninh, dù cho Lâm Vũ Chân chỉ là một cô gái bình thường nhất thì cả đời này của anh, nếu không phải là cô thì sẽ không cưới.
Lúc này.
Nhà họ Vu ở tỉnh thành.
Không khí có chút đè nén.
Mới sáng sớm, ngoài cửa bị người khác để một cái hũ, hũ tro cốt!
Trên đó có tên bằng máu rõ ràng, Vu Vĩ.
Cả nhà họ Vu dường như sắp phát điên rồi!
Chủ nhà của nhà họ Vu – Vu Điền mặt tái xanh, hai mắt đỏ ửng, tay cầm hộp tro cốt đó, toàn thân đều đang run rẩy.
“A VĩI A VĩI”
Ông ngẩng đầu tức giận thét lên.
Mấy người phía dưới không ai dám nói chuyện.
“Quá ngông cuồng! Quá ngông cuồng rồi!”
Vu Điền gầm gừ, “Thật sự nghĩ nhà họ Vu tao dễ bắt nạt sao?”
Ông quay đầu nhìn Vu Phóng đang im lặng không nói gì, “Đây rốt cuộc là chuyện gì, con nói rõ cho ta!”