Chị ấy rất tỉnh táo, không đụng vào một tí rượu nào, nhưng mặt ửng đỏ, hai mắt hip lại nguy hiểm, chân mày châu vào nhau, bước đi nhanh và vững chải.
Minh Tuệ cứ mặt kệ Ân Tú kéo cô, mặt kệ ánh mắt mọi người đang nhìn họ. Minh Tuệ cứ để chị lôi kéo như vậy cho đến khi cả hai đã yên vị ngồi trong xe của Ân Tú.
Minh Tuệ mở lời trước, rượu làm cô choáng váng:
“Chị sao thế?”
Im lặng…
Cô kiên nhẫn:
“Chị làm sao thế? Đang vui mà.”
Ân Tú khó khăn mở miệng:
“Chị không vui.”
Minh Tuệ giương mắt nhìn Chị:
“Chị ghen à?”
Ân Tú xấu hổ ho khan vài tiếng, quay mặt qua cửa kính xe, nhìn mông lung.
Cơn mưa bất chợt cuối thu đổ ào xuống, Ân Tú đóng cửa kính xe lại. Trái ngược với thời tiết lạnh lẽo bên ngoài, bên trong chiếc xe màu vàng khá ấm áp lại thoang thoảng mùi hương quen thuộc của Ân Tú.
Thấy chị không nói gì, Minh Tuệ tức giận:
“Nếu chị kêu em ra đây chỉ để ngắm mưa cùng chị thì em đi đây, em không có thời gian.”
Minh Tuệ đẩy cửa xe chuẩn bị bỏ ra ngoài thì Ân Tú kéo cô lại. Minh Tuệ gằng giọng:
“Cái gì chị cũng thích làm theo ý mình, chị bắt em phải khổ sở vì những chuyện chị quyết định mà không hề biết lí do, sao chị ích kỉ đến thế?”
Ân Tú tay cầm vô lăng, thì thầm:
“Chị xin lỗi.”
Minh Tuệ lớn giọng:
“Chị đừng xin lỗi em, em vào công ty chị hơn nửa năm rồi, có bao giờ chị muốn nói chuyện rõ ràng với em chưa?”
Lâm Ân Tú run rẩy:
“Chị có nỗi khổ riêng.”
Minh Tuệ hét lên, dường như rượu đã thấm vào máu, Minh Tuệ giận dữ trút ra hết những nghi kị trong lòng mình, những đớn đau mà cô chịu đựng suốt năm năm:
“Vậy thì chị cứ ôm cái nỗi khổ đó mà sống, chị đã không biết em sống khổ sở như thế nào trong suốt năm năm qua đâu. Ngày mà chị mất em đã muốn tự tử để đi theo chị.”
Ân Tú mặt mày trắng bệt:
“Chị thật sự xin lỗi em.”
Minh Tuệ đã nhẹ giọng lại, trong giọng nói là nỗi thất vọng tràn trề:
“Lâm Ân Tú mà em muốn tán tỉnh lại, Ân Tú mà em yêu, không phải là một người yếu đuối như thế này. Cái gì em cũng có thể gánh vác cùng chị. Em mạnh mẽ hơn chị tưởng nhiều.”
Cô nén nước mắt, nói tiếp:
“Hơn nữa, năm đó chị và Hồng Quân cũng không xảy ra chuyện gì, chị không cần thấy có lỗi với em nữa đâu.”
Huỳnh Minh Tuệ đẩy cửa xe, dứt khoát bước đi, Ân Tú lần này không kéo cô lại nữa.
Minh Tuệ đón taxi về phòng mình, cô mặc bộ đồ ướt sũng lạnh ngắc đó mà ngồi bó gối trên sofa cả đêm.
Lâm Ân Tú khi thấy Minh Tuệ bỏ đi, cô đã vô lực mà gục trên vô lăng, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt rơi xuống vô lăng, lăn dần rồi rớt xuống ghế ngồi, biến mất tâm.
Bên ngoài mưa nặng hạt hơn, lạnh thấu ruột thấu gan, Ân Tú thì thầm trong bất lực:
“Em chờ chị vài hôm nữa thôi, được không? Chị xin em.”
– HẾT CHƯƠNG 159 –