“Hoá ra là vậy”, Thượng Quan Hàn Nguyệt mỉm cười, “thế nhưng có lẽ loài hoa này rất khó tìm ở Đại Sở vì rất ít người từng thấy nó, nghe lão tổ nói nó là linh hoa tuyệt tích.
“Thật đáng tiếc”, Diệp Thành thở dài.
“Ngươi không cần phải bi quan như vậy”, Thượng Quan Hàn Nguyệt mỉm cười nói, cô ta ngưng tụ ra một phần tinh nguyên huyết to chừng nắm tay trẻ nhỏ để nó lơ lửng trong lòng bàn tay rồi đưa cho Diệp Thành: “Nó dung hoà vào cơ thể ta, huyết mạch của ta cũng mang theo sự tinh khiết của nó. Nếu như luyện đan thì ngươi có thể dùng tinh nguyên huyết của ta để thay thế nó”.
“Vậy…vậy không được hay cho lắm”, Diệp Thành ho hắng xoa mũi.
“Coi như ta trả món nợ ân tình với ngươi”, Thượng Quan Hàn Nguyệt cười nói.
“Sao ta có thể nhận chứ”, Diệp Thành vẫn mặt dày, nói rồi hắn tự giác nhận lấy tinh nguyên huyết với thần hà bảy màu sau đó lựa chọn một cái bình ngọc cho nó vào trong.
Tâm trạng của tên này rất tốt, mặc dù hắn không biết tinh nguyên huyết của Thượng Quan Hàn Nguyệt có thể đủ để thay thế hoa linh long bảy màu hay không nhưng dù chỉ cần là chút hi vọng mong manh cũng có khả năng vô hạn.
Tiếp sau đó, cả hai người chìm vào trong bầu không khí yên lặng khác thường.
“Ngươi…và muội muội của ta quen nhau thế nào?”, cuối cùng, Thượng Quan Hàn Nguyệt lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí gượng gạo đó.
“Cái này ấy à…”, Diệp Thành ho hắng nhưng không biết phải trả lời làm sao, nói rằng ta đã nhìn thấy hết cơ thể của muội muội nhà cô vả lại còn không phải chỉ nhìn một lần sao?
Diệp Thành đảo mắt qua lại, việc này Thượng Quan Ngọc Nhi tuyệt đối sẽ không nói ra còn hắn lại càng không thể nói ra, nếu không thì sẽ bị Thượng Quan Hàn Nguyệt bóp chết ngay lập tức.
Ở bên, Thượng Quan Hàn Nguyệt nhìn thấy vẻ mặt kì lạ đó của Diệp Thành thì bất giác cảm thấy khó hiểu, vấn đề này khó trả lời vậy sao?
“Chúng ta quen nhau ở nước Triệu”, Diệp Thành cười xoà, hắn đã lược bớt cả bao nhiêu tình tiết rồi.