– Không hổ là địa phương lưỡng cực, Âm dương chi hỏa không ngờ lại tổng hợp lại, thực sự là trời cũng giúp ta.
Miêu Nghị vung tay vung chân vui vẻ nói, cười tới mức đấm ngực dậm chân. Bao nhiêu năm rồi hắn chưa từng cao hứng qua như vậy.
Khảo hạch kéo dài một trăm năm, đủ để hắn hấp thụ Âm dương chi hỏa nơi này không còn một mảnh. Đến lúc đó tốc độ tu luyện của hắn sẽ điên cuồng tăng lên.
Sau khi cảm xúc bình tĩnh trở lại, vẻ mặt Miêu Nghị cảm thán. Hắn phát hiện ra Vân Tri Thu nói đúng, nếu không phải không có khả năng thì nhất định hắn sẽ hoài nghi lần khảo hạch trăm năm này của thiên đình chính là sắp xếp cho hắn. Bằng không sao vừa có nhiều thời gian tu luyện, lại tới bảo địa như vậy chứ? Đây chính thức là đại tạo hóa.
Hắn phát hiện ra lần này tìm được bảo tàng thực sự, ít nhất đối với hắn mà nói đây là bảo tàng lớn. Hắn không ngờ nơi này lại tụ tập Âm dương chi hỏa, chuyến đi này thực sự không tệ.
Nghĩ tới bảo tàng, hắn mới nhớ tới chính sự khi tới nơi này. Hắn tới đây là vì tìm kiếm bộ chữ vô.
Miêu Nghị lập tức từ trong cuồng hỉ tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn qua bốn phía. Ánh mắt nhìn về phía thạch bích bên phải, chỗ đó có một động quật, bên trong tỏa ra ánh sáng màu trắng.
Miêu Nghị lách mình mà vào, tiến vào thông đạo động quật, quẹo phải, một gian thạch thất hiện lên trước mắt Miêu Nghị. Hắn đi vào xem xét, một khỏa dạ minh châu tỏa ra quang mang nhu hòa được khảm trên đỉnh đầu hắn. Mà ở trên thạch bích đối diện, không ngoài dự liệu là bức họa nữ tử đang bay lên trời kia, vị trí tay của nàng là một hộp ngọc bằng kim loại màu đỏ.
Miêu Nghị lấy tay chộp một cái, chiếc hộp được khảm nạm trên tường lập tức bay về phía tay hắn. Thi pháp điều tra một phen, xác nhận bên trong không có nguy hiểm Miêu Nghị mới an tâm mở ra. Vừa mở ra, bên trong có một khối kim loại màu đen lẳng lặng nằm đó, còn có một khối ngọc khác.
Cầm khối ngọc trong tay xem xét, một bộ công pháp tu hành hiện lên trước mắt hắn. Bên trên có mấy chữ lớn: Vô lượng, địa.
Miêu Nghị thở dài một hơi, bộ chữ Vô lượng rốt cuộc cũng tới tay. hắn còn lo lắng giống như lần thứ nhất, người tạo ra bảo tàng kia lại lừa gạt chạy tới chạy lui một hồi.
Còn thứ kia, liệu có phải… Tim Miêu Nghị đập nhanh hơn, tay nắm lấy khối kim loại màu đen bóng kia, thi pháp kích phát một hồi. Viên cầu kim loại màu đen này tức thì vang lên tiếng nổ không dứt bên tai.
Lần nữa xác minh suy đoná trong lòng hắn. Quả thực bên trong lại là một bộ tàng bảo đồ, giống như trước đây.
Đập vào mắt hắn là bức họa nữ tử bay lên trời như trước, bên cạnh có hai hàng chữ: tiên hiệp hữu lộ duyên vị tẫn, huyết hải vô nhai bạch cốt chu.
Một bên là tinh đồ một bên là hai chữ ghi chú, cửu, địa.
Có kinh nghiệm hai lần trước, Miêu Nghị không khó đoán ra đây là vật gì. hiển nhiên là tàng bảo đồ có của một trong lục đại kỳ công – Cửu Trọng thiên.
Miêu Nghị ngoài mừng rỡ ra, trong lòng lại thầm oán trách. Người làm ra bảo tàng này rốt cuộc đang làm gì? không phải có bệnh chứ? Ném đồ lung tung giày vò như vậy rốt cuộc là có ý gì? Ngươi không thấy phiền toái, nhưng ta lại thấy phiền toái. Ném tất cả cùng một chỗ sẽ chết sao?
Tàng bảo đồ vang lên một hồi tiếng nổ không dứt, lại khôi phục thành quả cầu kim loại. Ánh mắt khẽ đổi, Miêu Nghị nhìn về phía nữ tử đang bay lên trời trên thạch bích. Bây giờ Miêu Nghị có chút hoài nghi, không biết có phải người tạo ra tàng bảo đồ là nữ nhân này hay không. Nếu không vô luận là manh mối bảo tàng hay là địa điểm cất giấu bảo tàng đều không thoát khỏi liên quan với nữ nhân này? Nếu như thực sự là nữ nhân này, vậy nữ nhân trên bức họa rốt cuộc là ai?