Việt Tông cùng Tiêm Tiêm khi nghe thấy thanh âm này thì hai người cũng hiện ra vẻ kinh ngạc. Bất quá thần sắc Việt Tông lập tức khôi phục lại như lúc ban đầu, cũng bình tĩnh dị thường đi tới.
Phía trước thanh âm chợt ngừng lại, xem ra đã phát hiện Việt Tông xuất hiện. Mà lúc này, hàn Lập cũng bất động thanh sắc đi tới tầng ba.
Tầng ba cũng không quá lớn, chỉ có diện tích chừng hai mươi mấy trượng nhưng lúc này đang đầy người. Chừng hơn ba mươi người phục sức khác nhau đang ngồi xếp bằng trên mặt đất.
Tầng này ngoại trừ chỗ trung tâm có một cái bàn đá tròn thì hiện trên mặt đất, ngay dưới mông đám người này đều là một bồ đoàn. Ba người Hàn Lập vừa xuất hiện những người này tự nhiên đều nhìn lại đây.
“Di, Việt đại ca!”
“Việt đạo hữu cũng tới.”
“Ha ha, ta biết Việt huynh sẽ không bỏ qua cơ hộ này mà.”
Hơn ba mươi người này vừa thấy Việt Tông thì nhất thời hơn non nửa đều lập tức tỏ vẻ nhiệt tình dị thường bắt chuyện, trong đó không thiếu người tu vi so với Việt Tông còn muốn cao hơn.
Có những người khác không nhận ra Việt Tông nhưng vừa nghe đến cái tên Việt Tông thì không ít người sắc mặt lập tức đại biến và lập tức thay đổi ánh mắt bất thiện.
Xem ra bọn họ ngay cả không nhận ra Việt Tông thì danh đầu của Việt Tông tại Ma Kim Sơn Mạch này quả thật là như sấm ở bên tai. Bất quá vẫn có bốn năm người sau khi nghe đến tên Việt Tông thì vẫn không có chút động lòng.
Bọn họ chỉ bất động thanh sắc nhìn trên dưới Hàn Lập mà đánh giá ba người. Thần niệm Hàn Lập thoáng đảo qua thì trong lòng cũng có chút nói thầm. Nơi đây có nhiều tồn tại ngoài Hóa Thần Kỳ như vậy. Chỉ riêng Luyện Hư Sơ Kỳ đã có hơn non nửa. Luyện Hư đỉnh giai có tới bốn năm người. Còn có một người thì được bảo vật che dấu linh lực nên hắn cũng không có cách nào phán đoan ra được tu vi của đối phương.
Khác với Hàn Lập, Tiêm Tiêm khi thấy Việt Tông ở đây có đại danh như thế thì hai mắt quang mang lưu chuyển một chút.
“Ngạn tiền bối đã ở nơi đây rồi à? Chẳng lẽ Ma Kim Sơn Mạch có chuyện gì xảy ra sao?”
Việt Tông hướng tới những người phía trước ôm quyền thi lễ, cuối cùng ánh mắt rơi vào một lão giả khô gầy tóc xám rồi lập tức tiến lên một bước cung kính hỏi.
Lão giả này đúng là một trong ba gã Luyện Hư đỉnh giai, lão đang dùng ánh mắt hiền lành nhìn Việt Tông, trên mặt cũng có ý cười, phảng phất cùng Việt Tông có quan hệ không tệ.
“Như thế nào, Việt hiền chất không phải vì việc này mà tới sao. Không phải là tiến vào Ma Kim Sơn Mạch sao?”
Lão già tóc xám nghe Việt Tông nói như thế thì trên mặt lộ ra vẻ ngoài ý muốn hỏi ngược lại một câu.
“Vãn bối cũng muốn đi vào trong sơn mạch nhưng là có nguyên nhân khác. Bây giờ trong sơn mạch hẳn là giai đoạn ma khí phun trào, sao lại có thể tụ tập nhiều người như vậy. Chẳng lẽ là đều muốn thỉnh Ích Lôi Tán sao? Cái này cũng có chút kì quái!”
Việt Tông đưa ánh mắt đảo qua nhiều khuôn mặt lạ ngưng trọng nói.
“Nếu không phải là muốn tiến vào trong sơn mạch thì người nào sõe tới nơi đây. Về phần nguyên do thì nói thật dài. Di, hai vị đạo hữu này chính là…”
Lão giả kia đầu tiên thở dài nhưng lại nhìn qua Hàn Lập cùng Tinh Tộc nữ tử phía sau Việt Tông rồi lại chần chờ hỏi một câu.
“Không sao, vị Hàn tiền bối này cùng Tiêm tiên tử là đồng bạn của ta cùng tiến vào Ma Kim Sơn Mạch. Ngạn tiền bối, có chuyện gì có thể nói thẳng được. Bây giờ nơi đây không biết việc này đại khái cũng chỉ có hơn ba người ta thôi.”
Việt Tông giới thiệu hai câu rồi lại buồn bực nói.
“Cái này cũng là bất ngờ. Kỳ thật nói ngắn gọn thì cũng đơn giản thôi. Chính là mấy ngày hôm trước có một Nhân hình Chi Tiên đột nhiên xông vào rồi đả thương một gã tu luyện giả sau đso lại độn thổ trốn vào Ma Kim Sơn Mạch.”
Lão giả sau khi tự định giá một chút thì mới từ từ nói.
“Nhân hình Chi tiên? Ta không có nghe sai chứ?”
Việt Tông vừa nghe được thì sắc mặt bống nhiên đại biến mà Hàn Lập cùng Tinh Tộc nữ tử nghe vậy thì cũng hoảng sợ không kém Việt Tông.
“Không sai, tuyệt đối là Chi tiên. Tại lúc nó đào tẩu có người đánh trúng nó một kích mà kiếm được vô số Linh tiên hồng, đen tới thôn trấn đổi được rất nhiều linh thạch.”
Lão giả hết sức khẳng định nói.
“Linh dược biến hóa nguyên vốn là chuyện thiên nan vạn nan. Không phải năm tháng càng dài là nhất định có thể biến hóa thông linh. Nhân hình linh dược lại càng phải trông vào muôn vàn tạo hóa, muôn vàn cơ duyên thì mới có một tia hy vọng có thể tu luyện thành nhân hình. Tựa hồ cả Linh giới trước kia cũng chưa từng có loại linh vật này xuất hiện. Tin tức này một khi truyền ra thì các địa phương khác không nói, ít nhất là cả Vân thành đều phải oanh động. Nói như vậy, những người khác đều là mấy người nghe được tin tức mà chạy tới.
Việt Tông nhẹ hít một hơi thần sắc có chút cổ quái.
“Việt đại ca nói lời này thì sai rồi. Có lẽ một đoạn thời gian nữa nơi này sẽ có thêm nhiều người từ bên ngoài tụ tập nhưng những người ở xa thì căn bản là không có cơ hội. Vì Chi tiên nọ chẳng những đồng thời thông linh thổ mộc hai loại độn thuật mà tựa hồ còn tu luyện thành thần thông độn thuật Phù quang hóa ảnh.”
Một thanh niên mặt trắng khác cười ngắt lời, nói.
“Phù quang hóa ảnh”, nếu Chi tiên có loại độn thuật trong truyền thuyết này thì các đạo hữu còn muốn mạo hiểm tiến vào Ma Kim Sơn Mạch làm gì. Nếu vậy thì ngay cả thánh tộc cũng không thể bắt được nó.”
Tiêm Tiêm nghe được điều đó thì lộ ra vẻ giật mình, không nhịn được hỏi.
“Vị tiên tử này không biết rồi. Cũng xem như Chi tiên này xui xẻo. Nó đả thương tên tu luyện giả kia nhưng người này mới tu luyện thành một loại Kim nguyên cấm quang. Mặc dù không kịp phòng ngự mà bị đánh trọng thương nhưng cũng đã kịp phản kích một đòn, cấm quang đồng dạng cũng đánh trúng Chi tiên này. Kết quả là khi thoát đi, mặc dù ngay từ đầu đã thi triển ra thần thông Phù quang hóa ảnh nhưng mới thi triển được một nửa thì liền bị cấm quang phát tác mà hiện ra nguyên hình. Cũng không biết nó còn có thần thông gì khác hay không mà lại không sợ Vạn Lôi Áp Đỉnh của Lôi Vân Đại Trận, trực tiếp xuyên qua cấm chế tiến vào Ma Kim Sơn Mạch.”
Bạch diện thanh niên nói đến đây thì hơi ngừng lại một chút.