“Em nói cái gì?”
“Anh không thể bình tĩnh một chút được à?”
“Câu trước nữa.”
“Lỡ như anh bị thương, em không chỉ đền tiền thuốc men mà còn thấy đau lòng.”
Đau lòng vì mất tiền nha…
>Một người đánh một đám, ai bị thương nghiêm trọng hơn? Chắc chắn chính là đứa ngu ngốc một thân một mình đi đánh với người ta.
Cũng không biết phải tốn bao nhiêu tiên, của cải cô dành dụm được đều ở đây, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, vân có thể sống qua mấy ngày này.
Còn lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đến lúc đó thật sự phải ăn không khí mà sống rồi, uống gió Tây Bắc ở đây chắc viêm họng luôn quá.
“Vậy thì đi.”

“Em cười cái gì hả? Rõ ràng là em thất bại, ba bước té ngã một lần, năm bước lộn nhào một trận, vậy mà còn cười hệt như thăng đần béo ú.”
Nghe anh nói vậy, tươi cười trên môi Châu Vũ lập tức cứng lại.
Trong mắt anh, cô chính là thằng đần béo ú à?