Hắc Ảnh hờ hững nói, giọng anh có chút âm u.
Nghe anh nói vậy, Châu Vũ có hơi ngẩn ra, dường như anh ấy không thích bản thân giống với Cố Thành Trung.
Cô cứ quên hỏi anh, rốt cuộc anh và Cố Thành Trung có mối quan hệ như thế nào, tại sao anh lại căm hận nhà họ Cố như vậy?
“Anh là anh em với Cố Thành Trung ư? Vì sao em chưa từng nghe chị Trúc Linh nói anh ta có anh em song sinh?
Sao cứ anh luôn nhắm vào nhà họ Cố?”
“Em biết nhiều như vậy để làm gì?”
“Chỉ là muốn hiểu rõ anh hơn một chút, nhiều hơn một chút mà thôi.”
Cô thành thật trả lời.
Nghe vậy, Hắc Ảnh cụp mắt, hàng mi thật dài rủ xuống, che dấu tia gợn sóng trong đáy mắt.
Cô không biết anh đang suy nghĩ gì.
Đúng lúc này, bảo vệ bước đến, nói với bọn họ đã có một người đàn ông xông vào đây.
Châu Vũ vội lên tiếng hòa giải, nói rằng tay mình bị thương, mặc quần áo không tiện cho nên bạn trai cô mới tiến vào.
Cô phải khuyên can mãi, bọn họ mới không phải đi đến cục cảnh sát, thế nhưng lần này không thể tiếp tục vào sân trượt tuyết được nữa rồi.