” Trong tình huống nào, người bị hại gặp nhiều lần tập kích mà không có phát ra âm thanh kinh động người ngủ ở bên cạnh đây?” Trong lòng Chân Thế Thành đã có suy đoán, nhưng hắn rất thích nghe thử cách nhìn của người khác, giúp nghiệm chứng lẫn nhau.
Nếu hai người suy đoán giống nhau, không thể nghi ngờ là một việc thống khoái đến cực điểm.
Khương Tự nghe Chân Thế Thành đưa ra vấn đề này cũng chẳng ngoài ý muốn, thản nhiên nói ra ý nghĩ trong lòng: ” Tiểu nữ tử cho rằng là do một loại mê hương nào đó. Hung thủ muốn không kinh động người ngủ ở bên cạnh người bị hại, chỉ khiến người bị hại không phát ra được thanh âm nào thì chắc chắn không thể làm đến không chút sơ hở được, dù sao tình huống giấc ngủ của mỗi người là khác nhau, có vài người cho dù sét đánh trời mưa vẫn không hề có cảm giác ngủ đến bình minh, mà có người không cần nghe đến tiếng vang gì, chỉ cần mùi khiến người ta khó chịu thì đã có thể khiến cho hắn tỉnh lại. Cho nên ta cảm thấy khả năng lớn nhất chính là lúc ấy Vĩnh Xương Bá cùng phu nhân đều hít vào một loại mê hương nào đó, mới làm cho hung thủ thuận lợi hoàn thành kế hoạch vu oan giết người.”
Chân Thế Thành liên tục gật đầu, vỗ tay nói: ” Nói không sai, đây là khả năng lớn nhất!”
Khương Tự nhíu mày nghĩ nghĩ, nói: ” Tiểu nữ tử còn có một cái suy đoán.”
” Ngươi nói.” Thái độ Chân Thế Thành đối đãi với Khương Tự càng lúc càng trịnh trọng.
” Mê hương đó có lẽ chính là hung thủ châm lúc trốn ở trong tủ quần áo, cho nên trong tủ quần áo lưu lại mùi hương nặng nhất.”
Khương Tự từ lúc bắt đầu liền suy nghĩ loại mùi hương kì lạ này là cái gì, nếu như là mùi Hương Lộ trên người hung thủ, khả năng lưu ở trong phòng lâu như vậy không tiêu tan có vẻ không lớn.
Nghe được tình huống nghiệm thi của nữ Ngỗ tác, nàng liền rộng mở thông suốt, lập tức nghĩ đến đồ vật có khả năng lưu hương nhất là cái gì.
” Chỉ là tiểu nữ tử có một điều nghĩ mãi mà không rõ, nếu như châm mê hương ở trong tủ treo quần áo, vậy hung thủ làm sao cam đoan không bị mê hương xâm hại đâu?”
Chân Thế Thành vuốt râu nói: ” Mê hương có bao nhiêu loại, hung thủ nếu sử dụng, tất nhiên sớm làm đề phòng.”
Hai người đang nói chuyện, một nha dịch vội vàng chạy tới: ” Đại nhân, người tìm được rồi!”
Chân Thế Thành lập tức dừng giao lưu với Khương Tự, hỏi: ” Người ở nơi nào?”
” Ở trong ao sen của hoa viên Bá phủ.”
Chân Thế Thành lập khắc theo thuộc hạ tiến về phía ao hoa sen.
Bên cạnh ao hoa sen đã đứng đầy người, thấy Chân Thế Thành tới, nha dịch lập tức kêu lên: ” Đều nhường đường chút, đại nhân chứng ta đến.”
Đám người tách ra, nhường ra một con đường.
Khương Tự liền đi theo phía sau Chân Thế Thành, theo đám người tránh ra, liếc mắt một cái liền thấy được nữ tử ghé vào bên cạnh bờ ao.
Nữ tử nửa người trên nằm ở bên cạnh ao, lộ ra sườn mặt đã ngâm đến phồng lên, nửa người dưới còn ngâm ở trong nước, váy áo quấn với lá sen, tình cảnh cực kì doạ người.
Tạ Thanh Yểu nhìn chằm chằm nữ thi bên cạnh ao hai tay nắm chặt.
Tiếng nghị luận của bọn hạ nhân vang lên ong ong.
” Thật là Thu Lộ à, nàng ta làm sao lại chết ở chỗ này nhỉ?”
” Quá dọa người rồi, nói không chừng là Thu Lộ sát hại phu nhân xong sợ tội tự sát đó.”
Tạ Thanh Yểu run rẩy nắm chặt tay Khương Tự, tiết trời tháng sáu, tay của thiếu nữ lại lạnh như băng: ” A Tự, nương ta đối với Thu Lộ luôn luôn không tệ, nàng ta sao có thể ——”
Khương Tự hơi dùng sức nắm lại tay Tạ Thanh Yểu: ” Hết thảy còn phải chờ Chân đại nhân kiểm tra thực hư xong rồi lại nói.”
Thời điểm nữ Ngỗ tác nghiệm thi Chân Thế Thành tiếp tục đề ra nghi vấn.
” Bá gia, đêm qua nếu là Thu Lộ trực đêm, các ngươi không có ai nhìn thấy nàng ta sao?”
” Có thấy, đêm qua mặc dù là Thu Lộ trực đêm, nhưng nội tử đuổi nàng xuống dưới nghỉ ngơi.”
” Khoảng vào giờ nào?”
Vĩnh Xương Bá suy nghĩ một chút nói: ” Hẳn là thời điểm cuối giờ Tuất đầu giờ Hợi*.”
(*Giờ Thân là từ 15 giờ đến 17 giờ chiều. Giờ Dậu là từ 17 giờ đến 19 giờ tối. Giờ Tuất là từ 19 giờ đến 21 giờ tối. Giờ Hợi là từ 21 giờ đến 23 giờ tối khuya)
Chân Thế Thành chậm rãi quét mắt đám người: ” Vậy sau đó các ngươi có ai gặp qua Thu Lộ?”
Nha hoàn bà tử trong chủ viện không khỏi nhìn về phía đại nha hoàn Đông Tuyết.
Mọi người đều biết, bốn đại nha hoàn của Bá phu nhân hai người ngủ một phòng, cùng phòng với Thu Lộ chính là Đông Tuyết.
Đông Tuyết bị dọa đến bịch một tiếng quỳ xuống: ” Tiểu tỳ ngủ không sâu, có thể khẳng định Thu Lộ chưa từng trở về!”
” Nói cách khác, sau đầu giờ Hợi không còn người nào gặp qua Thu Lộ?”
Mọi người đều giữ im lặng.
” Nói chuyện!” Vĩnh Xương Bá quát.
Lúc này một thanh âm sợ hãi truyền đến: ” Có chuyện, tiểu tỳ không biết có nên nói hay không ——”
” Cứ nói đừng ngại, hết thảy từ bản quan làm chủ.” Chân Thế Thành nhìn về phía nha hoàn mở miệng.