Phúc khí và vận may của một người sớm đã được định trước, bây giờ Quân Huyền Kiêu đã được giáo huấn sâu sắc, trước đây quá phóng khoáng, hiện tại thiên kim khó cầu.
Thẩm Ngọc ngẩng đầu lên, y cảm giác có thứ gì đó đỉnh vào eo y, sắp tiếp cận đến xương cụt.
Không cần phải nghĩ, nhất định là ác bá đang muốn phát ɖu͙ƈ.
Thẩm Ngọc trực tiếp cầm lấy một chiếc quạt trúc trêи án sách, chắp tay ra sau đánh một cái.
“Ưm a ~”
Một tiếng kêu đầy đau đớn, Quân Huyền Kiêu đau đến cắn răng, nhưng hắn không dám la quá lớn tiếng.
Phân thân Quân Huyền Kiêu cứng rắn hơn nữa, cũng không cứng rắn bằng nan quạt trúc, huống hồ đó còn là nơi yếu ớt nhất của nam nhân.
“Ngọc Nhi, ngươi đây là tàn nhẫn muốn phá huỷ đi hạnh phúc nửa người dưới của ta đó…”
Lòng Quân Huyền Kiêu gào thét, thế nhưng vẻ mặt lại ẩn nhẫn không biểu lộ ra, đứng dậy, khom người đi ra khỏi phòng.
Thẩm Ngọc quay đầu lại liếc mắt nhìn, ác bá khập khễnh, chẳng lẽ y vừa mới quạt một cái liền có thể đánh gãy đầu gối hắn?
Chỉ giả vờ giả vịt thôi.
Ác bá đâu có yếu đuối không đỡ nổi một đòn như vậy?
Đêm đã khuya Thẩm Ngọc nằm ở trêи giường thư thái đi vào giấc ngủ, Quân Huyền Kiêu nhìn gương mặt điềm tĩnh của Thẩm Ngọc, áo ngủ lỏng lỏng lẻo lẻo, để lộ ra làn da nhẵn nhụi, xương quai xanh khêu gợi như ẩn như hiện.
Quân Huyền Kiêu ai thán một tiếng, chỉ có thể đứng dậy đi vào phòng tắm, may mà sức lực của Thẩm Ngọc không lớn, bằng không hiện tại hắn ngay cả cơ hội an ủi bản thân cũng không còn.
Thô ráp mà trút ra hỏa khí, Quân Huyền Kiêu múc nước lạnh giội lên người, khóc không ra nước mắt, mới trở lại giường nằm ngủ.
Thẩm Ngọc thức dậy sớm hơn so với Quân Huyền Kiêu, Quân Huyền Kiêu có chút hối hận, tại sao muốn mang chồng sách này về nhà, chẳng khác nào mời về một tình địch.
“Ngọc Nhi, lúc ta mang chúng đi, lão học cứu* viện sách khóc lóc kêu gào thảm thiết, giống như ta bắt cóc cháu trai của bọn họ vậy, đợi ngươi xem xong rồi ta vẫn nên đem trả lại thôi, đỡ để lão đầu kia nghĩ quẩn trong đầu, khí huyết không thông. Chồng này là sách cũ của ta cất giữ mấy năm trước, ngươi có thể không nhanh không chậm xem qua, đừng lúc nào cũng cả cơm cũng không ăn, ngủ cũng không ngủ, thân thể xương cốt hư nhược, ta cũng không có biện pháp đau thay ngươi.”
*học cứu: chế độ khoa cử thời Đường, chỉ người chuyên nghiên cứu Kinh thư rồi đi thi, về sau dùng để chỉ những kẻ hủ nho.
Quân Huyền Kiêu bước chân ra khỏi cửa lại vòng trở lại, đem canh trứng bí đỏ hải sâm đẩy đến trước mặt Thẩm Ngọc, chăm chú nhìn y ăn xong mới mặt mày rạng rỡ, yên tâm đi vào triều.
“Ngoan, chờ ta trở lại.”
Bất kể Thẩm Ngọc có nghe hay không, Quân Huyền Kiêu cũng phải giao phó một tiếng.
Thẩm Ngọc quay đầu nhìn cửa bị đóng lại, không còn thấy bóng dáng của Quân Huyền Kiêu nữa, ma xui quỷ khiến cầm lên một tập tàng thư của Quân Huyền Kiêu.
Vừa mới mở ra, một bức thư rơi ra, tờ giấy đã ố vàng, chắc là đã từ nhiều năm về trước, Thẩm Ngọc nhặt lên mở ra.
Là một phong mật thư.
Trước mắt Thẩm Ngọc hiện ra một đám người đuổi giết một nhà ba người, một cái đầu người lăn đến trước mặt y, máu bắn tung tóe nhuộm đỏ cả mắt y…