– Ra oai phủ đầu? Hình như là vậy, bất quá…tại sao phó đoàn trưởng lại tìm một tiểu tử, dù tìm cũng nên tìm Thiết Long đi?
– Đáng giận, dám đánh ta bị thương, Khương phó đoàn trưởng giết con Đồng Tí Cự Viên cho ta!
Cách đó không xa vang lên tiếng gầm rú bén nhọn.
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên mặt người kia sưng tấy lên đỏ rực, hiển nhiên giống như có hai cây lạp xưởng bắt ngoài miệng, nhận không ra là ai.
Trong lòng Ngụy Thần tràn đầy oán hận.
Trước đó Khương Du đã cam đoan với mình yêu thú kia chỉ nghe theo mình phân phó, nằm mơ cũng không nghĩ tới nó lại đột nhiên phản bội.
Bởi vì nó phản bội làm mình đánh cuộc thất bại, còn mất hết mặt mũi, sỉ nhục như vậy sao hắn nhịn được!
– Chẳng những giết đầu cự viên kia, giết hết người của Thiết Nham dong binh đoàn! Lưu lại Thiết Lan Nhi, ta muốn từ từ hưởng thụ…
Ngụy Thần thậm chí còn chưa kịp sửa sang lại dáng vẻ đã rống lên hai câu.
Nhưng rống xong chợt phát hiện mọi người vẫn đứng yên bất động, không thèm để ý gì tới hắn.
– Chẳng lẽ ngươi không nghe được lời nói của ta sao? Ngươi đã cam đoan gì với cha ta?
Ngụy Thần giận dữ oa oa kêu to.
– Thiếu gia, thiếu gia…
Nghe được Ngụy Thần gầm rú, một dong binh không nhịn được nữa, thật cẩn thận chỉ vào Khương Du:
– Thiếu gia, hình như…hình như Khương phó đoàn trưởng…
– Không thích hợp?
Lúc này Ngụy Thần mới chú ý tới Khương Du đang bắt tay một thiếu niên xa lạ, sắc mặt Khương Du dần dần biến thành vàng, sau đó là tím, rồi thành đen, mồ hôi lưu như tắm.
– Hắn làm cái gì vậy? Tu luyện thần công gì?
Ngụy Thần sửng sốt.
Thực lực của Khương Du là khí tông trung kỳ, ngoại công cường hãn, đôi thiết thủ được xưng bất bại, ở trong lòng Ngụy Thần muốn đánh hắn bị thương thật sự vô cùng khó khăn.
Hiện tại sắc mặt Khương Du biến thành như vậy hẳn đang tu luyện công pháp gì đó.
Chẳng qua…muốn luyện công thì khi nào luyện mà không được, vì sao lại bắt tay với một tiểu tử xa lạ rồi còn tu luyện, ngay cả lời nói của mình cũng dám không nghe, thật không chút nể tình!
– Thiếu gia, hình như…Khương phó đoàn trưởng không phải đang luyện công, mà bị người làm thành như vậy…
Nghe được Ngụy Thần nói thầm, gã dong binh lau mồ hôi lạnh vội vàng nói.
Luyện công? Mẹ nó, ai luyện công thành như vậy? Nếu thật là vậy, đó là tẩu hỏa nhập ma đi?
– Bị người bắt giữ?
Ngụy Thần lại nhìn qua, quả nhiên thấy Khương Du đang bắt tay với tiểu tử nhà quê kia, nhưng hai người không hề nhúc nhích, trên thân không có chút chân khí, theo phương hướng của hắn mà xem căn bản không nhìn ra ai đang bắt ai.
– Nói hươu nói vượn cái gì, đôi thiết thủ của Khương phó đoàn trưởng đều có danh trong Thần Phong thành, chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ một tiểu tử dưỡng khí cảnh không cần dùng chân khí là có thể làm bị thương được hắn?
Quay đầu trách mắng gã dong binh, vẻ mặt Ngụy Thần vẫn tự tin.
Lực lượng ngoại công mạnh mẽ như Khương Du, nói bị một thiếu niên nắm tay khiến sắc mặt biến thành màu đen, đánh chết hắn cũng không tin.
– Ha ha, Dương Vân, tên không sai, xem như ta đã nhận thức đi!
Đột nhiên nghe được tiếng cười to, lập tức chứng kiến chân khí trên người Khương Du rung động, hai bàn tay liền tách ra.
Lúc này sắc mặt Khương Du khôi phục như lúc ban đầu, tựa hồ chưa từng có chuyện gì phát sinh.
– Khương phó đoàn trưởng, kính đã lâu kính đã lâu…
Nhiếp Vân ôm quyền nói, lui ra sau đám người cũng không tiếp tục nói chuyện.
– Khương phó đoàn trưởng, giết hết những người này cho ta!
Thấy Khương Du không có bất cứ dị thường nào, Ngụy Thần nhớ tới sỉ nhục vừa rồi, lại rống lên.
– Ngụy Thần, ngươi muốn đổi ý?
Người Thiết Nham dong binh đoàn lúc này mới chú ý tới Ngụy Thần, nghe hắn nói như vậy đều biến sắc.
Nếu Khương Du thật sự động thủ, nhóm người mình có lẽ phải chết ở chỗ này!