Trưởng thành cần hoàn cảnh, có một thế lực cường đại, chỗ dựa ở sau lưng, là nhất chuyện tương đương thoải mái.
Trong kiếp trước, hắn thấy nhiều chuyện như vậy.
Đệ tử của một môn phái cường đại nào đó hành tẩu trong thiên hạ, thường mở miệng câu đầu tiên, chính là giới thiệu bối cảnh của mình. Rất nhiều thời điểm, căn bản không cần động thủ, có thể dọa đối thủ rút lui. Có thể bớt đi rất nhiều phiền toái.
Dùng lý luận của Nhan Khuyết mà nói: đây là thanh thế. Có đôi khi phải tạo thanh thế, có đôi khi phải mượn thanh thế, có đôi khi phải thừa cơ. Thư gia đảo cường đại, chính là một cách để thanh thế bay lên. Dù Sở Vân không hề làm gì, lực ảnh hưởng của thân mình cũng bởi vậy bay lên.
Trừ chiến thuyền ra, Tinh binh chuông đồng đã ở bắt đầu được thành lập. Sở Vân rất mong chờ đối với việc này, không biết binh chủng tinh binh này, xuất thế sẽ khiến thế gian rung động đến mức nào.
Mấy nhà vui mừng mấy nhà lo.
Trải qua sự cứu chữa của Bạch Mi đan sư, ba ngày sau thương thế của Vệ Khiếp như toàn thân gãy xương, xuất huyết bên trong đều được chữa khỏi. Nguồn truyện: Truyện FULL
Chẳng qua vết thương trong lòng, lại chỉ có thể để thời gian dài bù lại.
Toàn bộ chủ lực yêu thú của hắn chỉ qua một trận chiến đều không còn. Vừa tỉnh lại, cảm giác mình còn là nhân vật đầu sỏ trong hàng thư sinh quý tộc quyền thế nữa. Số lượng lớn học phân tích được sau ba năm chăm chú bồi đắp, cơ hồ tất cả kết quả cố gắng đều trôi xuống sông xuống biển hết.
Vệ Khiếp vừa đau lòng, vừa sợ.
Hắn cũng không phải người thừa kế của Vệ gia đảo, chỉ là một nhánh của Vệ Gia. Sở dĩ hắn được lựa chọn đưa vào Thiên Ca Thư Viện, bởi vì tư chất và kỳ ngộ của mình.
Hiện giờ kỳ ngộ không có, cố gắng uổng phí. Mà hắn đã học tập ở Thư Viện gần ba năm, còn thiếu mấy tháng nữa, sẽ thoát ly Thư Viện, trở về Vệ Gia đảo.
Nếu Vệ Gia đảo chủ nhìn thấy mình, ba năm cũng không có sở trường gì, không biết sẽ có cảm tưởng gì? Nếu biết mình bại một trận chiến, thua hoàn toàn như thế này sẽ có cảm tưởng gì?
Vệ Khiếp càng nghĩ càng sợ hãi, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tay chân lạnh cóng. Trong lòng hắn vô cùng thống hận, vừa thống hận Sở Vân, cũng thống hận chính mình. Sao ngu xuẩn đến mức làm người đầu tiên nhảy ra khiêu chiến Sở Vân, kết quả thành đá thử vàng cho những người khác!
Trừ Vệ Khiếp ra, tất nhiên còn có Trữ Y Y.
Sở Vân thắng lợi, tự nhiên Trữ Y Y cũng chuẩn bị tâm lý. Nhưng đột nhiên xuất hiện một Đại Yêu cung, vẫn khiến nàng kinh ngạc.
– Trong tay Sở Vân, còn có bao nhiêu con bài chưa lật?
Trữ Y Y đoán không ra. Bỗng nhiên nàng phát hiện Sở Vân thần bí, sự cường đại của Sở Vân, càng làm người ta kiêng kỵ. Nàng âm thầm tự nhủ, sau này khi làm việc, mình càng phải cúi đầu thấp hơn.
– Thư gia đảo, ngày càng cường đại rồi. Với tình trạng như hiện giờ, chỉ sợ kế hoạch thâu tóm Thư gia đảo của chúng ta cuối cùng sẽ không thể thực hiện.
Trong tộc lão hội, sắc mặt Trữ gia chủ rất nghiêm trọng, giọng điệu vô cùng trầm trọng.
Các Tộc lão đều trầm mặc, không khí bên trong đều ngưng trọng.
– Dịch bệnh Bích Lạc Hải Đái bùng nổ, khiến Thư gia đảo quật khởi ngoài ý muốn.
Hiện giờ không thể sử dụng cách thức kinh tế để gây phiền toái cho Thư gia đảo.
– Trước kia luôn luôn ra tay ngầm ngăn cản luyện binh đại sư gia nhập Thư gia đảo.
Nhưng thật không ngờ, cuối cùng không biết từ đâu xuất hiện một đại sư thần bí, thực lực cao siêu, còn lợi hại so với đại sư luyện binh của Trữ gia chúng ta.
– Hiện giờ Thư gia đảo có một Bảo thuyền, lấy thế như sét đánh ngang tai, tiêu diệt quân cờ hải tặc của chúng ta. Chúng ta nên làm thế nào cho phải?
Các vị tộc lão đều không ngừng than vãn, cảm giác rất bất đắc dĩ. Thư gia đảo quật khởi, thế không thể đỡ.
– Ta có một kế, có khả năng kiềm chế Thư gia đảo.
Bỗng nhiên, một người từ trong bóng tối bước ra.
Trữ Gia chủ nhìn chăm chú, thấy người tới một người mập mạp trắng trẻo, hai tròng mắt thật nhỏ lóe ra ánh sao. Đó là quân sư của hải tặc Tàn Lang ngày trước – Bạch Bái.
Thật ra hắn là người trong Trữ gia, được chỉ định vào đoàn hải tặc Tàn Lang.