Tiêu Giác phất tay cho hắn lui ra, đám người đi rồi liền quay ra hỏi Vương Đức Thắng: “Trẫm muốn tìm người tới giảng kinh giải lao thôi, sao còn cố tình tìm người như vậy tới cho trẫm? Còn ngại trẫm chưa đủ mệt à? Tức chết trẫm”.
Vương Đức Thắng cũng là vô tội, tuy rằng là hắn truyền khẩu dụ nhưng nghĩ Ứng Kỳ Nhiên ở Hàn Lâm Viện cũng không nổi bật gì, cơ hội thuyết giảng ngự tiền hẳn không tới lượt hắn cho nên Vương Đức Thắng không chỉ thẳng tên Ứng Kỳ Nhiên bảo không cho hắn tới.
Chẳng ngờ được hắn lại tới thật.
Nếu Ứng Kỳ Nhiên không nhắc tới phủ Ninh Bắc Hầu còn tốt, Tiêu Giác cũng chẳng nhớ hắn là ai, nghe một hồi cũng hết.
Tại hắn tiện miệng, cái hay không nói, nói cái dở, chính mình không chiếm được gì không nói, còn hại người truyền lời là hắn bị liên lụy.
Vương Đức Thắng cũng không phải người rộng lượng gì, không giống như Tiêu Giác mắng hắn một trận liền quên, Vương Đức Thắng là thái giám cũng sẽ không nhớ cái gì mà thanh danh, thể diện của người đọc sách.
Sau đó liền đem chuyện Ứng Kỳ Nhiên thay phủ Ninh Bắc Hầu cầu tình, chuyện răn dạy truyền ra ngoài.
Bọn họ là thái giám tiếp xúc nhiều người, tin tức đi nhanh, không quá hai ngày, tất cả thư sinh ở kinh thành đều biết Ứng Kỳ Nhiên, trạng nguyên này nhìn anh tuấn tiêu sái vậy mà là người chịu uốn gối trước nhà vợ.
Hơn nữa, nhà vợ hắn lập thế tử hay không có liên quan gì tới hắn chứ? Hay là nhìn trúng gia nghiệp của nhà vợ, hắn làm con rể cũng muốn tranh một bát canh*? (ý nói muốn chiếm lợi)
Thư sinh đều là thanh lưu, chỉ sợ nhiễm tục khí của mấy nhà huân quý. Ứng Ký Nhiên cưới nhi nữ nhà huân quý vốn đã khiến người khác nhìn không thuận mắt, giờ còn muốn chen vào chuyện lập thế tử nhà vợ, lập tức trở thành đối tượng bị giễu cợt ở trong giới thư sinh.
Người có học là xảo quyệt nhất, nào vè, phú, văn chương đều làm ra được.
Về điểm này, vị quan ứng cử Ứng Kỳ Nhiên tiến cung tự biết đã làm sai, điều Ứng Kỳ Nhiên qua chỗ nhập kho sửa sách cùng với một vị hàn lâm hơn năm mươi.
Ứng Kỳ Nhiên cũng chẳng còn mặt mũi ra ngoài, dứt khoát xin nghỉ dài hạn ở trong nhà chỉnh đốn.
Hắn nghỉ ở nhà, đối mặt nhiều với Khương Huyên, vốn hai người không tính là hòa thuận bèn oán trách nhau, Khương Huyên trách hắn vô dụng, hắn trách nàng không nói rõ chuyện liên lụy tới hắn.
Cãi nhau đã là chuyện thường ngày, Khương Huyên lại khóc lóc về nhà mẹ đẻ.
Ninh Bắc Hầu và Dung thị cũng đúng lúc đang tức giận, do bị khiển trách về chuyện thế tử lúc trước không nói, Ninh Bắc Hầu làm chuyện gì cũng không được.
Ngoài ra, tình hình kinh doanh cửa hàng hồi môn của Dung thị vốn còn tính là không tệ. Tiền thu một năm cũng được mấy vạn lượng, ngày tháng lâu dài liền bù được lỗ hổng mà Ninh Bắc Hầu đào ra.
Nhưng gần đây không biết làm sao, hằng ngày đều có lưu manh tới cửa hàng quấy rối.
Kinh thành vốn ngư long hỗn tạp nhưng trước đó không ai dám tới của hàng thuộc địa bàn huân quý làm phiền.
Hơn nữa, vừa động vào liền là hạng người như vậy, kinh doanh liền xuống dốc không phanh.
Càng đáng giận chính là chưởng quầy lúc ấy còn báo quan, quan sai cũng bắt những người đó đi nhưng không hiểu sao hôm sau lại thả ra…
Chuyện liên quan tới tiền dùng trong nhà, Ninh Bắc Hầu cũng bỏ cái gì tự tôn qua tới Thuận Thiên Phủ dò hỏi tình huống.
Phủ doãn Thuận Thiên là người không có chính kiến, ở kinh thành không có căn cơ gì, từ trước tới nay đều không dám đắc tội ai.
Hiện tại không biết uống nhầm cái gì mà chặn Ninh Bắc Hầu bốn năm lần, mặt cũng không gặp, càng đừng nói tới ra tay trợ giúp.
Phủ Ninh Bắc Hầu đất đầy lông gà*, Dung thị phát hiện có gì đó không đúng.
*Ý chỉ nhiều chuyện xảy ra
Mọi sự xui xẻo trong nhà hệt như đều bắt nguồn từ lúc Khương Huyên khiêu khích Khương Đào ở cung yến.
Bà sợ gây ra mầm họa nào lớn hơn, sau hôm Khương Huyên khóc lóc chạy về nhà, bị bà kéo tới Thẩm gia thỉnh tội với Khương Đào.
Khác với phủ Ninh Bắc Hầu tin dữ ào ào kéo tới, Khương Đào đúng là lúc đang vui mừng.
Hôm qua nàng nhận được tin tức của Tô Như Thị và Khương Dương, bọn họ đi cùng với Hoàng thị, kết bạn lên kinh.
Tin tức đưa tới kinh thành cũng phải mất mấy hôm, bọn họ viết thư cho Khương Đào xong liền xuất phát, tính ngày cũng đã được một tuần rồi.
Nàng báo lại cho mọi người trong nhà, Tiêu Thế Nam và Khương Lâm đều rất vui.
Tiêu Thế Nam còn nói: “A Dương tới đúng lúc, tháng mười Tiêu Giác sẽ đi săn thú, là thời điểm vui chơi tốt nhất trong năm. Đến lúc đó huynh đệ chúng ta cùng ra tay, khẳng định sẽ áp đầu con cháu nhà khác!”.
Trước đó Tiêu Giác đã phê chuẩn sổ con cho phủ Anh Quốc công, tuy Tiêu Thế Nam đã sớm biết nhưng vẫn vì vậy mà sa sút tinh thần mất mây hôm.
Thấy hắn cuối cùng cũng vui hơn, Khương Đào mới yên tâm hơn một chút, nói tới lúc đó cho bọn họ thỏa thích vui chơi mới được.
Sau đó trước khi nhóm Khương Dương tới, Dung thị đưa Khương Huyên tới cửa tạ tội.
Lúc đó, Khương Đào còn đang sai người dọn dẹp chỗ cho Tô Như Thị và Khương Dương, nghe hạ nhân nói mẫu tử hai người tới, nàng bèn nói không gặp.
Không lâu sau hạ nhân quay lại, nói Dung thị bị từ chối cũng không chịu đi, nói Khương Đào không gặp bọn họ, bọn họ liền quỳ ở cửa Thẩm gia tới khi nào Khương Đào chịu gặp họ thì thôi.
Lúc này Khương Đào mới dừng lại nghĩ nghĩ, quay đầu phân phó vài câu, sau đó mới sai người mời mẫu tử hai người vào.
Mới mấy ngày không gặp, Khương Đào sắp không nhận ra mẫu tử họ rồi.
Ở tiệc mừng thọ của Thái Hoàng Thái Hậu, Dung thị và Khương Huyên đều trang điểm rất tỉ mỉ, y phục hoa mỹ không cần nói, người cũng rất có tinh thần.
Hiện giờ cách hôm ấy cũng chỉ có một tuần, hai người gầy đi một vòng không nói, mắt còn có quầng thâm, mặt trắng bệch, tô son điểm phấn cũng không lên được nửa phần khí sắc. Giống hệt như hai cái xác không hồn.
Dung thị vào phòng là quỳ, kéo Khương Huyên quỳ theo, khẩn thiết nói: “Hôm trước thất lễ trước mặt phu nhân, sau khi ta trở về càng là áy náy, sống cũng không thấy an tâm. Hiện tại đặc biệt tới cửa tạ tội”.
Khương Đào nâng trà, không nhìn bà nói: “Hầu phu nhân khách khí, trước đó chỉ là chuyện nhỏ, sao cũng không đáng để bà tự chạy tới một chuyến. Tạ tội càng đừng nói, ta cũng không để trong lòng”.
Nàng là thật không ghi thù, sống một cuộc sống mới, Thẩm gia còn rất nhiều chuyện để nàng xử lý, sư phụ và đệ đệ nàng sắp tới đây, cả nhà đoàn tụ, nàng thật không mọc ra thêm tay nào để gây khó dễ cho Dung thị.
Dung thị nghe xong chỉ cảm thấy nàng ta thật tâm cơ. Cuộc sống của nhà họ hoàn toàn rối loạn, này còn không ghi thù? Chẳng lẽ thật muốn thấy nhà họ nhà tan cửa nát sao?
“Đều là chuyện tốt ngươi gây ra!”. Dung thị trừng mắt liếc Khương Huyên, ép Khương Huyên dập đầu với Khương Đào.
Khương Huyên gần đây sắp bị ép tới điên rồi, vừa tủi thân vừa khuất nhục nhưng vẫn nghe lời nương nàng, dập đầu với Khương Đào.
Khương Đào cảm thấy thái độ của mẫu tử nhà này rất kỳ cục, bèn hỏi có phải xảy ra chuyện gì rồi không.
Dung thị như bắt được cơ hội tố khổ, lập tức nói hết chuyện mấy ngày nay cho nàng nghe.
Khương Đào nghe xong đúng là không nhịn được cười, nàng mơ hồ đoán được là ai ở sau lưng góp gió thổi lửa..
Nhưng nàng cũng không định nhúng tay, nghe xong chuyện cười của Ninh Bắc Hầu phủ, nàng sai người tiễn khách.
Dung thị và Khương Huyên luôn quỳ, lúc bị hạ nhân mời ra đi cũng lảo đảo.
Khương Huyên thật sự biết đứa nhà quê trùng tên với tỷ tỷ bệnh tật của mình không dễ chọc, ra ngoài cửa liền nói: “Nương, làm sao bây giờ? Chúng ta đầu cũng dập rồi, tội cũng tạ rồi, nàng mới rồi cũng không nói chắc chắn, rốt cuộc có sao hay không?”.
Lòng Dung thị cũng không yên, chỉ cảm thấy hoàn toàn nhìn không thấu Khương Đào.
“Nàng chưa cho ta một câu trả lời chắc chắn, chúng ta liền không đi! Cứ quỳ ở cửa, nàng nếu còn muốn thanh danh của bản thân, đương nhiên sẽ không dám gây khó dễ chúng ta”.
Khương Huyên không phải người mặt dày nhưng Dung thị chịu được.
Tiền đồ của nhi tử hiện tại có thể không đề cập tới nhưng quan trọng nhất là tiền bạc trong nhà!
Bà biết bản thân có mấy cân mấy lượng, ngần ấy năm có thể ngồi vững ở vị trí của hầu gia, tất cả đều là vì của hồi môn của bà phong phú, dựa vào đống của cải này mới khiến Ninh Bắc Hầu quan tâm tới bà. Nếu là chặt đứt nguồn sống này, trong nhà sẽ loạn hết, bà biết Ninh Bắc Hầu chuyện gì cũng dám làm!
Dung thị lập tức quỳ xuống.
Không ngờ là có mấy gia đinh đi ra ngoài Thẩm gia.
Dung thị cả kinh trong lòng, nghĩ hẳn muốn đuổi các nàng, không ngờ là họ căn bản không tiến lên, ngược lại như làm ảo thuật mà kéo ra một cái chiêng, một cái trống. Ở bên cạnh khua chiêng gõ trống vô cùng náo nhiệt!
Người đi đường nghe tiếng tưởng có chuyện gì hay ho bèn lập tức đứng lại tò mò nhìn vào.
Dung thị dù nghĩ sao cũng vẫn cần thể diện, bị người khác nhìn như khỉ diễn xiếc nửa khắc, thật sự là xấu hổ không chịu được, đen mặt kéo Khương Huyên rời đi.
Khương Đào ở trong phủ nghe hạ nhân tả lại sinh động như thật, cười tới đau cả bụng.
Dung thị không phải quỳ xuống ép nàng cho nàng ta thể diện sao? Nàng bèn làm lớn chút, cho bà ta quỳ cho đủ!
Đúng lúc Thẩm Thời Ân trở về, nhìn thấy chiêng trống ở cửa nhà mình còn rất buồn bực, hỏi hạ nhân mới biết là ý tưởng đùa cợt của Khương Đào.
“Nàng ấy”, Thẩm Thời Ân vào phòng liền cười với nàng, “Cũng không sợ ép người ta nóng nảy, làm ra chuyện chó cùng rứt giậu gì”.
“Đáng tiếc là gấp quá, chỉ kịp sai người đi mua chiêng trống về, không thì mướn thêm một đoàn múa lân tới, góp vui cho đủ luôn!”. Khương Đào cười híp cả mắt nhìn hắn, “Chàng còn nói ta sao? Thật nghĩ ta đoán không ra ai tìm người tới cửa hàng nhà họ quấy rối à?”.