“Đặt ở đó đi.” Tay còn không thành thật.
Nói thật, này là Thẩm Giáng Niên tự thể nghiệm, chứ nếu không cô không tin được, Thẩm tổng đứng đắn đàng hoàng lại có thể làm ra chuyện này…. quả thật quá kích thích. Nhưng mà kích thích thì kích thích, chứ cô không chịu nổi, Thẩm Giáng Niên đưa ly qua, khăng khăng đòi Thẩm Thanh Hòa cầm lấy, “Lát nữa sẽ nguội, giờ uống đi.” Thuyết minh: Đừng có chọc em, em không cười nữa, em sai rồi.
Tay trái Thẩm Thanh Hòa vẫn lật menu, liếc mắt nhìn Thẩm Giáng Niên một cái, Thẩm Giáng Niên cười lịch sự vô cùng, Thẩm Thanh Hòa giờ mới chịu cầm cái ly, đoan trang mà uống.
Không dám tùy tiện đùa trưởng quan Thẩm nữa, Thẩm Giáng Niên âm thầm xoa đầu gối, có chút khó chịu nói không thành lời.
“Tử Quân với Nguyễn Nhuyễn em đi, có gì muốn ăn không.” Thẩm Thanh Hòa đẩy menu qua, Thích Tử Quân đang u sầu nhìn thấy trên menu đã có món cô thích ăn, trong lòng thoải mái hơn, “Chị chọn toàn món em thích ăn, chắc đủ rồi, Nguyễn Nhuyễn cậu xem đi.” Thích Tử Quân cười vui vẻ.
Thẩm Giáng Niên vì thế lại ăn dấm…. Trong miệng chua vô cùng, ngẩng đầu uống miếng nước để giảm bớt chua. Thẩm Thanh Hòa chống cằm bằng tay trái, nghiêng đầu nhìn Thẩm Giáng Niên, nhẹ giọng nói: “Giáng Niên.” Thẩm Giáng Niên xém chút nữa bị sặc, cô lau lau khóe môi, “Thẩm tổng….” Đối diện với đôi mắt như sao sáng của Thẩm Thanh Hòa, rõ ràng chỉ là một ánh mắt thật bình thường, nhưng mà cô lại cảm thấy rất hấp dẫn, “Người có việc gì thì cứ nói.” Trong lòng thầm nói: Đừng nhìn em như thế, em không chịu nổi.
“Không có gì.” Bộ dáng nghiêm túc của Thẩm Thanh Hòa, khiến Thẩm Giáng Niên ngứa cả người, “Chẳng qua là hôm nay ở hội trường biểu hiện tốt lắm.” Đến bộ dáng khen người ta cũng câu dẫn cô, tim Thẩm Giáng Niên rung động không ngừng, cười rạng rỡ: “Được Thẩm tổng khen, em rất vui.”
“Khen thế thôi mà cũng vui à?” Thẩm Thanh Hòa hỏi lại.
“….” Suy nghĩ Thẩm Giáng Niên bay đi đâu mất, chẳng lẽ còn có hành động thực tế gì khiến cô vui vẻ hơn sao? Hết cách rồi, bắt gặp được vẻ nghiêm túc của Thẩm Thanh Hòa, không phải đang câu dẫn cô nhưng nó còn hơn lúc câu dẫn, khiến cô có cảm giác vô cùng, nghĩ sao nói vậy: “Thẩm tổng, còn muốn khen thưởng khích lệ em gì nữa đây?”
“Có rất nhiều cách.” Thẩm Thanh Hòa cười nhạt, giống như nhìn thấu nội tâm của Thẩm Giáng Niên, khiến Thẩm Giáng Niên xấu hổ không thôi, mẹ kiếp, người đừng có cười đẹp như thế chứ! Thẩm Giáng Niên mắng thầm trong lòng, cửa lại mở, lần này là Nhược Phong và A Lam.
“Đã lâu không gặp.” Nhược Phong vẫy tay, còn A Lam trực tiếp ngồi xuống cạnh Thích Tử Quân. Nhược Phong còn đùa giỡn: “Sao thế? Tiểu Quân sao lại bĩu môi.”
Sau đó thì Tưởng Duy Nhĩ cũng đến. Đáng lý đã tới sớm rồi nhưng trên đường kẹt xe. Tưởng Duy Nhĩ nhìn quanh một vòng, mặc dù chỗ ngồi không có gì khác biệt, nhưng mà vị trí cô muốn ngồi đã không còn. Có một cô nhóc đang cúi đầu nghịch điện thoại, Tưởng Duy Nhĩ trực tiếp đi ra phía sau Thẩm Thanh Hòa, “Thanh Hòa, ngồi dịch sang một chỗ đi.”
… Nguyễn Nhuyễn lập tức uể oải, đang lướt điện thoại cũng không còn hứng lướt, tiêu rồi, muốn trốn mà cũng không tránh được sao? Thẩm Giáng Niên liếc vài cái, có ý gì đây chứ? Tưởng Duy Nhĩ thật sự có ý gì với Nguyễn Nhuyễn sao? Vấn đề là, Thẩm Giáng Niên nhớ rõ, Tưởng Duy Nhĩ đã kết hôn.
“Rót nước cho tôi đi.” Trưởng quan Thẩm đã lên tiếng, Thẩm Giáng Niên lập tức thu hồi suy nghĩ, rót nước, “Người uống ít thôi, lát nữa ăn nhiều chút.” Thẩm Giáng Niên nhỏ giọng nói. Thẩm Thanh Hòa ừ một tiếng, nước được rót cũng không uống.
Cuối cùng, Tần Thư và Lê Thiển cũng đến, hai người cùng nhau đi vào nhưng làm như là trùng hợp gặp được nhau. Lê Thiển liếc mắt nhìn chỗ ngồi bên cạnh Thẩm Giáng Niên, Tần Thư trực tiếp ngồi bên cạnh cô.
Người cuối cùng tới là Kiều Sanh và Thẩm Duyệt, Thẩm Giáng Niên giật mình, hóa ra cô quên hai người này mất.
“Bắt đầu từ bây giờ, không được chơi điện thoại.” Tưởng Duy Nhĩ là người đầu tiên ra lệnh. Cả bàn chỉ có mỗi người ngồi bên cạnh Tưởng Duy Nhĩ chơi điện thoại. Nguyễn Nhuyễn không nghe vẫn còn ngồi đó lướt điện thoại, Tưởng Duy Nhĩ im lặng vài giây rồi nói, “Nói em đó, Nguyễn Nhuyễn.”
“A?” Lúc này Nguyễn Nhuyễn mới ngẩng đầu lên, mọi người đều đang nhìn cô, cô còn muốn phản kháng lại, nhưng Tưởng Duy Nhĩ đã giật lấy điện thoại cô, “Tôi sẽ giữ, sau khi ăn xong thì đến tìm tôi lấy.” Thứ gì nhất là tấm mộc đã bị tịch thu, Nguyễn Nhuyễn không phản kháng được.
A, có tình huống, Thẩm Giáng Niên yên lặng xem, đường đường là tổng giám đốc thế mà lại giúp nhân viên giữ điện thoại?
“Còn không gọi món, gọi món trước đi.” Thẩm Thanh Hòa đưa menu qua, A Lam với Nhược Phong cũng đang xem, cả đám cảm thấy đủ rồi không gọi thêm, “Em với A Lam không gọi thêm món.” Ý Nhược Phong là bảo A Lam đưa menu cho Thẩm Duyệt.
“A Sanh, em gọi đi.”
Kiều Sanh nhìn một cái, cũng không biết người nào đã gọi hết món bảo bối nhà cô thích ăn nữa. Kiều Sanh lập tức bỏ qua, đưa cho Tần Thư.
“Cậu xem đi.” Tần Thư lại đẩy qua cho Lê Thiển.
“Tôi không xem.” Lê Thiển từ chối thẳng, Thẩm Giáng Niên hòa giải, cầm lấy menu, “Cậu xem thử có gì muốn gọi không.” Lê Thiển liếc mắt nhìn hai cái cho có, “Không có.”
“Tần Thư, cậu gọi đi.” Thẩm Giáng Niên đẩy qua, Tần Thư nghiêm túc xem menu, Lê Thiển ngồi bên cạnh thiếu kiên nhẫn, “Cậu mau lên, có nhiều người đang chờ.” Tần Thư oh một tiếng, sau đó gọi nhân viên vào, đưa menu mang ra ngoài.
“Bữa tối hôm nay, những người gia nhập sau có lẽ không biết, nhưng đối với người biết thì đâu chính là tụ họp định kỳ.” Tưởng Duy Nhĩ mở miệng nói, Thẩm Giáng Niên nghe câu này liền nghĩ, là sao đây, đám người họ còn có liên hoan định kỳ nữa sao? Tưởng Duy Nhĩ còn đang nói: “Biết mỗi năm có hai bữa tụ họp, không thể không có được. Năm nay bữa thứ hai, chính là hôm nay.”