Nước ấm dần dần nguội đi, Thẩm Úc thu hồi lại suy nghĩ.
Sau khi tắm xong, Thẩm Úc thay quần áo sạch sẽ rồi đi tìm Thương Quân Lẫm.
“Bên ngoài rất lạnh, công tử lâu khô tóc đã rồi lại ra ngoài.” Mộ Tịch cầm vải khô tiến vào, bệ hạ đã cố ý dặn nàng chờ ở bên ngoài, nếu có chuyện gì kì lạ thì báo cho hắn ngay.
Thẩm Úc nghĩ lại, cũng đúng, tóc đang ướt mà đi ra ngoài thì không tốt lắm nên cũng ngồi xuống.
“Bên ngoài thế nào rồi?” Từ lúc bọn họ trở về đến giờ đã cách một khoảng thời gian.
“Có rất nhiều thị vệ tới đây, lối ra vào ở trên núi đã được canh gác, không có mệnh lệnh của bệ hạ thì không có ai được phép tự tiện rời đi.” Mộ Tịch vừa lau tóc cho Thẩm Úc vừa nói.
“Bệ hạ thì sao?”
“Bệ hạ gọi thừa tướng, Phương đại nhân và một vài vị đại thần tới bàn chuyện, đang ở cách vách ạ.”
“Những người bên ngoài có biểu hiện thế nào?”
“Các vị đại thần đều rất hiểu lý lẽ, không hề làm loạn, ngoan ngoãn ở lại trong trại của mình, còn có vài người vẫn đang săn thú ở bên ngoài, bệ hạ đã sai người đi tìm bọn họ trở về.”
Sau khi tóc đã sắp khô, Mạnh công công bưng thuốc tiến vào.
“Nghe tiếng động thì có vẻ quý quân đã sửa sang lại xong, đây là thuốc an thần do bệ hạ cố ý sai người nấu, mời quý quân uống.”
Thẩm Úc cầm lấy thuốc rồi cầm muỗng lên chậm rãi khuấy, bởi vì đã ngâm nước ấm nên trên mặt y phiếm màu hồng nhạt, nhìn qua trông sắc mặt rất tốt.
“Lòng bệ hạ nhớ thương quý quân nên cố ý sao nô tài tới đây hầu hạ ngài, quý quân có yêu cầu gì cứ sai nô tài là được.” Thẩm Úc uống thuốc xong, Mạnh công công vội đưa mứt quả đã được chuẩn bị từ trước lên.
Thẩm Úc cầm lấy một miếng rồi đặt vào trong miệng: “Đây cùng là do bệ hạ dặn dò sao?”
Mạnh công công gật đầu: “Bệ hạ biết quý quân sợ đắng nên đã kêu nô tài chuẩn bị một ít mứt quả.”
Thẩm Úc ăn mấy miếng, sau khi miễn cưỡng đè ép sự đắng chát trong miệng liền tiếp tục: “Hiện tại bệ hạ ở đâu? Có tiện để ta tìm hắn không?”
“Rất tiện, rất tiện,” Mạnh công công liên tục gật đầu, “Mời quý quân đi theo nô tài.”
Hôm nay Mạnh công công không đi theo nhưng từ miệng của thị vệ, ông biết hôm nay nguy hiểm đến nhường nào, Thương Quân Lẫm đã cố ý dặn dò nếu quý quân thấy sợ và muốn tìm hắn thì cứ trực tiếp dẫn người qua đó là được.
Hiện giờ quý quân muốn gặp bệ hạ, Mạnh công công đương nhiên sẽ dẫn y đi, chỉ là nếu nói quý quân đang sợ hãi thì Mạnh công công thật sự không nhìn ra.
Thẩm Úc cũng không định ở trong tình trạng sợ hãi mãi, ngoại trừ chuyện sống lại ra thì những chuyện khác, y cảm thấy không cần phải giấu Thương Quân Lẫm.
Mạnh công công dẫn Thẩm Úc tới một cái trại khác, nơi này chuyên dùng để bàn chuyện, bên ngoài có hai thị vệ cường tráng canh giữ, vừa nhìn thấy Thẩm Úc, hai người cung kính hành lễ.
Buổi bàn bạc trong lều đã đến lúc kết thúc, nhìn thấy Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm phất tay ý bảo bọn họ trước tiên lui xuống đã.
Thương Quân Lẫm cũng đã thay cần áo, hắn không còn mặc đồ bó tay áo mà mặc miện phục có tay áo rộng rãi của đế vương, xảy ra chuyện như vậy, chuyến săn thú không còn có khả năng tiếp tục, hiện tại điều quan trọng nhất là điều tra được lai lịch của thích khách cùng với việc trong núi này có còn đồng loã của thích khách ẩn nấp hay không.
So với những chuyện khác thì sự an toàn của hoàng đế mới là chuyện quan trọng nhất.
“Có manh mối chưa?”
“Còn đang tra,” Thương Quân Lẫm xoa tóc mai trên thái dương của Thẩm Úc, “Trong khoảng thời gian tiếp theo, A Úc phải luôn luôn ở bên cạnh trẫm.”
“Ngoại trừ đám người bị bắt đó, còn có những thích khách khác sao?”
“Để tránh trường hợp lỡ may thì cứ ở bên cạnh trẫm đi, để trẫm cảm thấy yên tâm hơn.”
Trước mắt chưa thể kết luận thích khách có đồng loã hay không, những thích khách phục kích bọn họ trong rừng, một số thì đã bị giết ngay lúc đó, số còn lại đã bị bắt sống.
“Bệ hạ có suy đoán gì về thân phận của những người này hay không?” Còn có một vấn đề khác mà Thẩm Úc cũng không xác định được, “Những người này tới vì bệ hạ hay tới vì ta?”
Trong lòng Thương Quân Lẫm khẽ run lên, bọn họ đều mặc định rằng những người này tới vì hắn nhưng hoàn toàn không nghĩ đến một khả năng khác, nếu những người này tới vì Thẩm Úc thì sao?
Thương Quân Lẫm lập tức gọi Mạnh công công tới: “Đi tìm Phương Quân, bảo hắn rằng trẫm bảo bất kệ hắn dùng biện pháp gì, chỉ cần hỏi ra được đến cùng đối tượng bọn họ muốn ám sát là ai là được.”
Mạnh công công nhận lệnh rời đi.
Phương Quân không biết chuyện Thẩm Úc từng gặp lúc nhỏ, tuy rằng ông không hiểu rõ nguyên nhân Thương Quân Lẫm đưa ra mệnh lệnh này nhưng vẫn dựa theo phân phó của hắn mà hỏi những người này.
“Bệ hạ, bắt được một kẻ lén lút.” Thị vệ đẩy một người đã bị trói vào.
Thẩm Úc liếc mắt nhìn người nọ, người đó mặc đồ của người làm, khuôn mặt rất bình thường, vì bị đè trên mặt đất nên sợ hãi mà run lên bần bật.
“Mang đến chỗ Phương Quân đi, để hắn hỏi cho rõ.”
Thị vệ dẫn người ra ngoài, Thương Quân Lẫm bực bội ấn lên giữa mày.
Xảy ra sơ suất lớn như vậy, viên quan phụ trách kiểm tra mọi thứ khó mà thoát tội được, hắn nơm nớp lo sợ mà đi đến nhận tội.
Thương Quân Lẫm ngồi ở trên ngai, từ trên cao nhìn xuống đánh giá viên quan đang quỳ trên mặt đất, hắn không nói gì, trong lều rơi vào tình cảnh yên tĩnh như chỉ toàn vật chết.
Viên quan quỳ trên mặt đất, bắp chân không nhịn được mà run rẩy, phía sau lưng cũng dần bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
“Ngươi nói lúc trước, lúc người sai người đi kiểm tra, quả thật trong núi không có gì kì lạ đúng không?”
Một lúc lâu sau, phía trên mới truyền đến âm thanh dò hỏi không rõ ý định của đế vương.
“Vâng, vâng, thần không dám nói dối, dù có cho thần một vạn lá gan thần cũng không dám nói dối mấy chuyện này, mong bệ hạ minh xét.” Đại thần dập đầu liên tục.
Quả thật hắn không dám nói dối chuyện này, chuyện này không chỉ liên lụy đến mỗi tính mạng của người thân hắn, chỉ cần làm sai một chỗ thôi thì đã liên lụy đến chín tộc, như vậy sẽ trở thành tội nhân của toàn bộ gia tộc.
Ngón tay gõ lên mặt bàn theo quy luật, cuối cùng Thương Quân Lẫm bình tĩnh nói: “Trẫm có thể cho ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội, nếu ngươi có thể tìm ra nguyên nhân mấy người này có thể lặng lẽ tránh được những thị vệ canh gác để tiến vào trong núi thì trẫm sẽ xử lý nhẹ hơn.”
“Cảm ơn bệ hạ, cảm ơn bệ hạ.”
Không có ai ngờ rằng chuyến săn thu này sẽ gặp phải một đợt ám sát, dù nói như thế nào đi nữa thì trong núi cũng không an toàn như lúc ở trong cung nên các đại thần bắt đầu dâng sớ, hi vọng bệ hạ nhanh chóng trở về cung.
“Nếu đợt ám sát này là nhằm vào bệ hạ thì chắc bọn họ đã đợi cơ hội này từ rất lâu.” Thẩm Úc lật tấu chương các đại thần dâng lên, không thể không nói rằng suy nghĩ của bọn họ rất có lý, quả thật hoàng cung an toàn hơn nơi này.
“Lâu rồi không gặp loại chuyện này, trẫm còn tưởng bọn họ đã ngưng rồi.” Thương Quân Lẫm cười lạnh.
“Có lợi ích thúc đẩy, lòng tham sẽ không chết.” Vĩnh viễn không thể ngăn cản được loại chuyện này.
Rửa mặt xong, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm đang chuẩn bị ngủ thì nghe tin đội trưởng của cấm quân đột nhiên tới báo tin.
Mạnh công công đang canh ở bên ngoài, thấy vẻ mặt gấp gáp của đối phương, ông cũng không dám trì hoãn, vội vàng báo cho hoàng đế.
“Bệ hạ đi xem đi, nếu không có chuyện quan trọng thì Mạnh công công cũng sẽ không quấy rầy vào thời điểm này.” Thẩm Úc đẩy Thương Quân Lẫm.
Thương Quân Lẫm vừa đi ra ngoài không bao lâu thì đã mang vẻ mặt lạnh lẽo tiến vào.
Thẩm Úc ngồi dậy: “Làm sao vậy?”
“Thương Quân Việt đã được cứu đi.”