Tất cả mọi người ở bên phe Thánh giới đều nghĩ có lẽ lần này là thắng thật rồi, Long Quân Dao đã bị thiên lôi hạ.
Mừng thầm cuối cùng ác nữ tội đồ của tam thượng giới cũng bị hành quyết bởi thiên lôi, nhưng chờ đến khi thiên lôi dứt đòn đánh cuối cùng và người bên trong lãnh trọn mấy cột sét rơi tự do xuống đất thì tất cả bọn họ mới nhận ra rằng.
Người bị đánh không phải Long Quân Dao, mà người lãnh trọn uy lực thiên lôi chính là Vô Khuyết.
Và không có một ai biết rốt cuộc là cả hai đã hoán đổi vị trí từ khi nào.
——————-
Long Quân Dao hoán đổi vị trí với Vô Khuyết.
Cô không những hoán đổi nơi đứng với hắn, mà cô còn lợi dụng thời cơ khi tất cả mọi người đang tập trung về phía thiên lôi thì đã vụt một cái xuất hiện ở Thánh điện.
Đứng trên Thánh điện rộng lớn uy nga lộng lẫy và trang nghiêm.
Nhìn kẻ ngồi trên chiếc thánh vị đang không ngừng run lên với vẻ mặt tái xanh. Còn những kẻ quần thần xung quanh đã không ít người bỏ chạy.
Long Quân Dao thay vì bày ra dáng vẻ hung thần ác sát của bản thân, thì cô nay lại mỉm cười nhu hòa xinh đẹp nhìn kẻ trước mắt.
Thánh đế ngồi trên ngai vị mà tim phập phồng sợ hãi.
“N-ngươi, ngươi…” Thánh đế cả gương mặt đã trở nên xanh xao không ngừng lấp bấp.
Nhìn bộ dáng của kẻ trước mắt lúc này thì Long Quân Dao càng vui vẻ.
Cô tiến một bước thì kẻ đó cố lùi lại một bước và nép sát vào ghế.
Tuy đã có không ít quần thần bỏ chạy, nhưng cũng có một vài người còn trụ lại để bảo vệ tên trước mặt.
“Thánh, Thánh đế, người đừng lo lắng. Có chúng thánh bảo vệ người!”
Một kẻ nào đó không biết sống chết đứng chắn trước Thánh đế ra vẻ bảo vệ ông ta.
Và Long Quân Dao còn chả buồn liếc nhìn hắn lấy một cái.
Cô khi đó hơi đảo mắt nhìn xung quanh rồi bỗng gõ trượng xuống đất rồi nhỏ giọng nói:
“Huyết Kim Long Diệm!”
Dứt tiếng hô, một con rồng đỏ khổng lồ bắt đầu xuất hiện, và ngay sau cái phất tay một cách thanh lịch nhẹ nhàng của Long Quân Dao, thì cả Thánh điện bốn bề xung quanh đã bị con rồng phá tan tành.
Thánh điện bị phá hủy không còn sự lỗng lẫy uy nghiêm nữa, mà thay vào đó bây giờ nó chẳng còn gì ngoài đống đổ nát.
Đối diện trước thực lực nghịch thiên của Long Quân Dao thì cả đám người trước mặt cô hình như tinh thần đã bị phá vỡ không ít.
Tinh thần vụn vỡ khi chính mắt nhìn thấy sức công phá kinh khủng của Long Quân Dao. Có một vài kẻ ngay lập tức hóa dại ngay tại chỗ và bắt đầu bỏ chạy tán loạn.
Tên Thánh đế ngồi trên Thánh vị không ngừng run lên bần bật.
“L-Long, Long Quân Dao, ngươi muốn gì?”
“Muốn gì? Không phải ông rõ nhất sao? Ba lần bảy lượt vì tên Vô Khuyết mà đối phó ta. Ngươi đừng quên, cái Thánh vị ta cho ngươi được thì ta phá hủy nó được! Điều sai lầm nhất của ta chính là giúp ngươi ngồi vững trên ngai vị này. Nay ta sẽ sửa sai và phá nát cái chức danh Thánh đế chó má của ngươi!”
Long Quân Dao nói xong thì ngay tức khắc đã tốc biến đứng trước mặt tên Thánh đế, và một giây sau đó chính là cô dùng tay bóp chặt lấy cổ của hắn rồi dùng tay không mà bẻ gảy cổ của hắn.
Trước khi chết, Thánh đế nhìn thấy hình xăm trên cổ tay của Long Quân Dao thì liền lập tức chết tâm và buông xuôi.
“Đây chính là…”
“Đúng vậy! Thứ này chính là Hỗn Thiên khí của Hỗn Thiên nhân chủ. Và bây giờ, chính là thời khắc tử của ngươi!”
Lời vừa dứt thì chính lúc đó một âm thanh lạnh lẽo vang lên
“Rắc!”
Để chắc chắn tên Thánh đế không được bất kỳ ai hồi sinh hay cứu sống, Long Quân Dao khi này gọi hắc long quay lại.
Hắc long chính là đại diện cho cái chết.
Hắc long khi này quấn lấy thi thể của Thánh đế và bắt đầu nuốt trọn hắn vào bụng.