Sau khi cho bọn họ lui ra rồi, Khung Vũ tiến lại bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh ngoài kia. Thấp thoáng trên những triền đồi xa xa của khu vực rừng Lá Bạc, ngài cơ hồ nhìn thấy những tán hoa anh đào đang nở. Vị Hoàng đế phương bắc khẽ thở dài, lòng chợt nhớ lại một vạt rừng hoa mận trắng ngút ngàn của phương nam.
“Chu An, đừng trách ta.”
Hôm đó sau khi trở về, Khung Dực ngay lập tức lôi ra cây cung thượng hạng mà mình hay dùng ngày xưa. Đây là một chiếc đoản cung làm từ gỗ dâu và gân hoàng ngưu, chỗ tay cầm lại bọc da mềm, cầm vô cùng chắc tay, nhẹ nhàng thanh thoát. Từ khi vào Nhạn Quân, hắn đã không sử dụng chiếc cung này nữa mà chuyển sang những loại cung lớn hơn chuyên dùng trong đánh trận, thậm chí cả trường cung. Chiếc cung này vốn được hắn giữ lại trong tẩm cung ở Trích Nguyệt như một món kỷ vật của mình.
Khung Dực kéo thử dây cung, vẫn còn đàn hồi rất tốt. Nước gỗ dâu vẫn bóng loáng, chứng tỏ hạ nhân luôn lau chùi kỹ lưỡng. Hắn vào kho, tìm ra một bó cung tên thích hợp rồi nhắm hướng chuồng ngựa mà đi. Kỷ Phong đang lười biếng nằm ăn bánh mật ong ngoài sân cũng ngơ ngác bị hắn lôi đi cùng.
Đến nơi, Khung Dực thấp giọng bảo: “Canh gác kỹ, tuyệt đối không cho ai vào trong.” Kỷ Phong còn chưa hiểu vì sao thì Nhị vương tử nhà hắn đã không thấy bóng dáng.
“Làm gì vậy, cứ như đi gặp gian tình, hừ!” Hắn khịt mũi, nhưng rồi cũng nghiêm túc ngó nghiêng, canh gác ngay lối vào.
Bây giờ còn là ban ngày nên chuồng ngựa sáng rõ. Khung Dực nhắm thẳng hướng chuồng của Tiểu Bạch mà bước tới, quả nhiên thấy Ngọc Huyên đang chải lông cho nó.
“Tiểu Bạch, có thoải mái không?”
Tiểu Bạch hơi híp mắt, đứng im ra chiều đang hưởng thụ.
“Ngọc Huyên.” Khung Dực nhẹ nhàng cất tiếng gọi.
Người kia quay lại, vừa trông thấy hắn đã nhoẻn miệng cười tươi: “A, Nhị vương tử, sao ngài lại đến đây?”
“Lại đây, ta có cái này cho ngươi.” Hắn mỉm cười, cố nén xuống cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực.
Khi nhìn thấy chiếc cung đó, Ngọc Huyên gần như nín thở. “Cái này…” Y lắp bắp.
“Tặng ngươi đó. Lại đây, ta chỉnh lại tư thế bắn cung của ngươi một chút.”
“Sao tự dưng người lại…”
Khung Dực hơi thở dài, gỡ cung và bó tên ra khỏi vai rồi đưa cho y: “Ngày mai ta phải quay lại Khúc Băng rồi. Ngươi ở nhà dùng cái này để tập, bắn sẽ chính xác hơn.”
Hắn chỉ nói một nửa sự thật, nhưng đó cũng là tất cả những gì hắn có thể nói.
Gương mặt Ngọc Huyên thoáng ngỡ ngàng, giọng y cũng hơi chùng xuống: “Ồ… ra là vậy. Đa tạ Nhị vương tử.”
“Khi còn ở trình độ cơ bản, muốn bắn cung chuẩn thì trọng tâm phải vững, hơi thở phải đều, dồn hết mọi chú ý vào mục tiêu. Đây, tay ngươi phải nâng cao một chút, đúng rồi. Khi ngắm thì hạ mũi tên xuống dưới mục tiêu, bởi vì mắt cách tay giương tên một đoạn. Đây, thử cho ta xem.”
Hôm ấy, Khung Dực rất chuyên tâm dạy, người kia cũng vô cùng chuyên tâm lắng nghe và thực hành, y như một học trò ngoan ngoãn. Sau vài lần, tư thế của y đã chuẩn, thế nhưng Khung Dực vẫn cứ đứng phía sau lưng chỉnh tay, chỉnh dáng người cho y. Kỳ thực từ khoảng cách này, mũi hắn có thể chạm vào mái tóc nhung của người đó. Hôm nay y xõa tóc, chỉ cột một nửa sau đầu bằng dải lụa màu lam. Khi Ngọc Huyên chú ý ngắm tên vào hồng tâm, Khung Dực lại len lén hít vào một hơi nhẹ. Mùi hương nồng ấm quyến rũ đó của phương nam lặng lẽ tràn vào, làm ấm tâm can lạnh lẽo của hắn, xoa dịu nỗi bức bối trong lòng.
Lúc Khung Tuấn quay trở lại tẩm điện của Hoàng đế và mang theo một ít cống phẩm của Đại Mạc thường gửi lên vào những ngày đầu xuân, Khung Vũ đang ngồi uống rượu mơ một mình. Có vẻ người đã hơi say, bằng chứng là người xua tay miễn lễ cho hắn rồi bảo:
“Lại đây, uống với ta một chút.”
Hôm nay dường như phụ hoàng hắn có tâm sự trong lòng.
Ngài rót ra một chén rượu mơ thoang thoảng, đưa cho Khung Tuấn: “Con ngửi thấy mùi vị gì không?”
Khung Tuấn đưa lên mũi ngửi, đoạn nhấp một ngụm rồi cười bảo: “Bẩm phụ hoàng, là mùi vị của mơ Hương Sơn.”
Khung Vũ khẽ lắc đầu, ánh mắt có chút xa xăm: “Đối với ta, nó là mùi vị của tuổi trẻ.”
Đại vương tử không đáp, im lặng đưa chén rượu lên môi uống cạn. Lòng người mang tâm sự khác nhau, vị rượu cũng sẽ khác nhau thôi.
“Khung Tuấn, từ nhỏ ta đã khắt khe đối với con hơn, con cũng hiểu là vì lý do gì. Bấy lâu nay, chắc đã vất vả cho con rồi. Nhưng mà muốn làm vua thì đành phải thế.” Hoàng đế thở ra một hơi, ngồi dựa lưng ra sau. “Vương miện sắt và vàng của Đại Thương nặng và lạnh lẽo lắm.”
“Phụ vương cả đời anh minh mưu lược, nhi thần chỉ sợ mình không thể sánh bằng.”
“Hà hà, con nghĩ vậy sao? Ta cũng từng có một thời ngông cuồng bất chấp, làm loạn quân thần triều cương đó!”
Khung Tuấn thích thú bật cười, lòng lại thầm nghĩ, chẳng lẽ phụ hoàng đang nói tới khoảng thời gian ở Kinh Lạc của người sao?
Khung Vũ nâng chén rượu nhìn qua làn nước hơi ngả vàng sóng sánh, dường như đang tìm kiếm bóng dáng cố nhân. Giọng ngài như một làn gió thoảng, mềm mại hiếm có, cũng cô đơn hiếm có.
“Một thời hoang đường cưỡi ngựa chiến, cướp tơ lụa, truy đuổi hồng nhan. Ha, sau bao nhiêu năm cũng vẫn lại một cảnh rượu còn, người mất. Từ khi người đó đi rồi, ta cũng chẳng màng thế gian đã qua bao nhiêu mùa hoa nở, ái tình có tư vị là chi.”
Khi Khung Tuấn quay về cung điện của mình thì thuộc hạ dâng lên một vài thư tình báo được gửi lên từ các nơi, hắn xem xong toan xếp gọn lại thì thấy bức thư mới nhất của Vũ Miên để trong hộc tủ. Hắn mở thư, đọc đi đọc lại dòng chữ ngắn gọn đó, lòng bất chợt nổi lên một ý muốn kỳ lạ. Ban nãy, hắn đã được chứng kiến một phụ hoàng mà hắn chưa bao giờ biết đến. Trước giờ hắn luôn muốn trở thành một Hoàng đế mưu lược, tỉnh táo như phụ hoàng hắn, nào ngờ chính người cũng buông không đặng một mối tương tư.
Khung Tuấn lấy giấy, đặt bút viết xuống một dòng chữ, đoạn cho vào bì thư phong kín rồi sai người gửi về phương nam. Trước giờ Khung Tuấn chưa từng chủ động viết thư cho người ấy. Môi hắn không tự chủ được mà khẽ nhếch lên. Vũ Miên, để xem nàng lần này ứng phó thế nào.
Sáng sớm hôm sau, cũng như mọi lần, Khung Dực và Kỷ Phong lại nai nịt gọn gàng, chuẩn bị quay về phương bắc. Nhị vương tử tự tay thắng yên cho Tiểu Hổ, chốc chốc lại cứ nấn ná ngoái đầu về sau, đến mức Kỷ Phong cũng nhận ra.
“Ngài đang chờ ai hả?”
Khung Dực cố giấu vẻ thất vọng, xua xua tay: “Không có, đi, đi thôi.” Nói đoạn, hắn nhảy phốc lên lưng ngựa, nắm chặt dây cương chuẩn bị thúc gót hạ lệnh xuất quân. Bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng chân vội vàng cùng một giọng nói êm tai quen thuộc:
“Khoan đã! Nhị… Nhị vương tử!”
Khung Dực lập tức ghìm cương lại, mừng rỡ ngoái lại nhìn rồi nhảy xuống ngựa, bước đến bên người mới chạy hồng hộc tới.
“May quá… Ngọc Huyên tới kịp.”
Y thở gấp gáp, má hây hây hồng nhìn Khung Dực rồi có chút xấu hổ mà dúi vào tay hắn một chiếc bọc nhỏ còn ấm nóng.
“Ngọc Huyên có gói một ít bánh nếp nhung mà lần trước Nhị vương tử thích, ngài… mang theo ăn dọc đường nhé.”
Khung Dực đón lấy túi bánh, lòng tràn ngập tư vị ngọt ngào xen lẫn đắng chát, cay cay. Hắn mân mê những chiếc bánh ấm áp trên tay rồi bảo:
“Ngươi ở nhà cứ yên tâm tập cưỡi ngựa, ta đã căn dặn binh lính gác thành cả rồi. Ngươi có thể cưỡi Tiểu Bạch tới những trảng cỏ ở ngoại ô gần những trang trại kia, mỗi lần đi sẽ có một hai tên lính canh đi theo để tránh lời ong tiếng ve của triều thần. Còn luyện cung thì phải kín đáo một chút, cứ luyện trong chuồng ngựa cũng được nhưng nhớ để ý đừng cho ai hay.”
“Lần này ngài… cũng đi mất vài năm ư?” Ngọc Huyên ngập ngừng một chút rồi hỏi, trong giọng nói có chút run run.
Khung Dực chợt nhớ tới buổi sáng ba năm trước, cũng là lúc hắn xuất phát đi về Khúc Băng, khi quay đầu đã nhìn thấy bóng dáng áo xanh nhỏ xíu chạy dọc theo tường thành. Hắn nhớ cả lời toán lính gác thành đã nói, ba năm qua cứ cách vài ngày y lại lên tường thành đứng, mắt nhìn về Tuyết Nhạn xa xôi.
Lòng Khung Dực chợt trỗi dậy một cảm xúc mãnh liệt, khiến hắn phải vất vả khổ sở lắm mới đè xuống được. Hắn hạ giọng thì thầm, chỉ đủ để Ngọc Huyên nghe thấy.
“Không đâu, ta sẽ quay về thường xuyên.”
Đưa tay lên mơn man một lọn tóc dài óng mượt của y, Khung Dực buông thêm ba chữ dịu dàng:
“Về thăm em.”
Hơn nửa tháng sau, Vũ Miên đang ở Loa Thành thì nhận được thư từ Vương Đô gửi đến. Khi thấy dấu sáp nến hình chữ Khung cùng huy hiệu trăng tròn, nàng hơi ngạc nhiên, vội xé thư ra xem. Như mọi lần, trên bức thư cũng chỉ có một dòng ngắn gọn, không hơn không kém. Vũ Miên đọc được dòng chữ đó, ngẩn ra hồi lâu rồi khẽ cười, lúc sau thì chống cả tay lên trán mà cười rộ lên giòn giã. Đại vương tử đây là định làm khó Vũ Miên sao?
Dưới ánh nến, phiến giấy tuyên của Khung Tuấn nổi bật một dòng chữ nửa phần cứng cáp, nửa phần lả lơi:
Đại công chúa,
Rốt cuộc thì tình yêu là gì?
Vũ Miên suy nghĩ một chút, đoạn đưa tay lấy bút, trải một tấm giấy điệp lóng lánh xà cừ ra bàn rồi nắn nót ghi dòng hồi âm:
Đại vương tử,
Có lẽ chỉ là một hơi rượu say.