“Đây là số tiền mà Hoắc thiếu gia đưa cho cô.”
Thái độ của người này vẫn không tốt đẹp gì lắm, lúc thu dọn đồ đạc còn lớn tiếng nói:
“Hàn Tuyết tiểu thư thật là rộng lượng, nếu là tôi, tôi sẽ không để loại người như cô cướp chồng của mình đâu.”
Tiêu Linh nghe xong hơi sững lại, Hàn Tuyết là vị hôn thê trong truyền thuyết của Hoắc Tư Thần? Cô thở dài trong lòng, biết rằng bản thân ngủ với chồng chưa cưới của người khác là một việc làm tệ hại nên không phản bác được gì. Chỉ chờ đứa nhỏ bình an ra đời thì cô sẽ rời khỏi đây, sau đó thỉnh thoảng đến thăm đứa trẻ là được. Như người giúp việc có nói, cô không phải Hoắc thiếu phu nhân, họ tạm gọi cô như vậy chỉ vì Hoắc phu nhân coi trọng cái thai của cô mà thôi.
Tiêu Linh mau chóng thay quần áo ra ngoài, bắt taxi đến bến xe đón chị gái.
“Ở đây này!” Tiêu Ánh Vân vừa thấy Tiêu Linh liền kêu lên.
Tiêu Linh dặn tài xế chờ một chút, sau đó đi về phía chị mình. Thấy Tiêu Ánh Vân chỉ mang theo một cái va li nhỏ thì hỏi:
“Chị mang ít đồ vậy à?”
“Ừ, đến đây làm rồi mua cái mới cũng được.” Tiêu Ánh Vân rút điện thoại ra bấm rồi đưa va li về phía Tiêu Linh. “Kéo hộ tao một chút.”
Thoáng chốc, Tiêu Linh biến thành chân chạy vặt cho chị gái, mà bản thân cô đã quá quen với việc này nên chỉ im lặng đưa tay kéo va li giúp chị mình.
Lên taxi, Tiêu Linh đọc địa chỉ cho tài xế rồi quay sang nhìn chị gái. Tiêu Ánh Vân bấy giờ trang điểm rất đậm, đuôi mắt xếch lên cao, môi đỏ mọng quyến rũ, rất giống mấy cô gái làng chơi. Dạo gần đây chị cô có vẻ sống không được tốt lắm, dù rằng trang điểm kỹ càng vẫn khó giấu được quầng thâm mắt.
Tiêu Linh hỏi:
“Sao chị lại đến thành phố này để tìm việc vậy?”
“Công ty cũ phá sản, tao thất nghiệp cả hai tuần rồi. Công ty mày còn chỗ không? Đánh tiếng cho tao với.” Tiêu Ánh Vân lúc này mới ngẩng đầu, rời mắt khỏi điện thoại.
“Không có. Em chỉ là nhân viên quèn thôi, chị nghĩ em là giám đốc phòng nhân sự sao?” Tiêu Linh lắc đầu.
“Thôi được rồi, biết trước mày sẽ vô dụng.”
“…”
Tiêu Linh không muốn nói tiếp, im lặng cho đến khi xe dừng lại.
Ngồi nhà trước mắt làm cả cô và chị gái đều giật mình, bởi vì nó không phải nhà bình thường mà là một ngôi nhà kiểu Tây Âu to, rộng, còn có hai tầng! Tiêu Linh nói với Hoắc Tư Thần muốn chỗ ở nhỏ vừa một người ở, và đây là thứ anh ta chuẩn bị cho cô?
Tiêu Ánh Vân kinh ngạc nói: “Mày ở chỗ này thật à? Tiền đâu mà mày chuyển đến chỗ đẹp như vậy?”
“Em… đây là nhà của bạn em, cậu ấy niệm tình quen biết nên cho thuê với giá rẻ.” Tiêu Linh dùng lý do ngớ ngẩn này để chống chế, nhưng Tiêu Ánh Vân vẫn tin.
“Bạn mày? Giàu thế à?” Đôi mắt của Tiêu Ánh Vân hơi sáng lên. “Là trai hay gái?”
“Là trai, nhưng đã có vị hôn thê rồi.” Tiêu Linh chua chát trả lời.
“Tiếc thật.” Tiêu Ánh Vân chép môi rồi đi vào nhà trước, sau đó nhập mật khẩu nhận được từ Tiêu Linh.
Nơi này không chỉ đẹp, mà còn rất hiện đại. Tiêu Linh nhìn căn nhà hai tầng trước mắt, trong lòng thầm mắng Hoắc Tư Thần khoe mẽ không cần thiết. Đã dặn dò anh thuê nhà trọ nhỏ, nhưng anh lại chơi hẳn một căn nhà to như này, tiền thuê nhà… Trời ạ, cô làm sao mà trả nổi?