Hạ Uyển Đồng xuống xe ngựa, nhìn Thiên Sơn trước mặt, cảm giác không khí ở đây thật thoải mái.
Nếu có thể làm nhà ở đây thì chắc là thoải mái lắm, suy nghĩ này lóe lên trong đầu nàng.
“Cũng không hẳn, chỉ là nô tài từng đi qua một lần, lúc đó còn chưa nhập Hàn vương phủ, cũng có tìm thảo dược bán kiếm chút bạc.”
“Vậy tốt rồi. Chắc sẽ không lạc được.”
Nói rồi nàng bước về phía trước.
Dù sao nàng cũng có kinh nghiệm, ở thời hiện đại nàng cũng thường xuyên tìm thảo dược tự nhiên.
Chỉ là môi trường ô nhiễm, lại bị khai phá gần hết, tìm thảo dược khá khó.
Ở đây nhìn qua có lẽ là kho thảo dược quý đây.
“Dừng lại.”
Vừa đi được một đoạn không quá xa, Hạ Uyển Đồng đã thấy một bụi thảo mộc quen thuộc.
“Tiểu An, lấy cả gốc của các bụi này, càng nhiều càng tốt.”
“Vâng.”
Tiểu An làm theo lời của Hạ Uyển Đồng, đào lấy cả gốc, rất nhanh các bụi cây xanh này đều nằm gọn trong giỏ.
Nhìn thành quả, nàng có chút thoái mái, thảo dược này có tên rất ngộ, chỉnh là Bảy lá một hoa, loại này giải độc khá tốt.
Nàng nhớ từng tìm được ở thời hiện đại, nhưng chỉ bụi nhỏ, khá nhỏ, phải nhân giống trồng khó khăn.
Ai mà biết ở đây nhiều như vậy chứ?
Vừa ngẩng đầu, mắt nàng đã sáng lên.
“Bên kia, chính là cái bụi đó, chặt lá đi, đào thân và rể lên thôi.”
Tiểu An cùng Hạ Uyển Đồng cùng nhau đào, nàng càng làm càng phấn khích.
Mà cách không xa chỗ nàng đang hì hụt đào rễ cây, thì Hàn vương đã nhíu mày.
“Kia không phải là đào bừa đấy chứ?”
Liêm Tiêu nghe xong có chút giật mình.
Quả thực Hạ tiểu thư đi không xa, vậy mà đã ra lệnh Tiểu An đào hết cái này đến cái kia.
Không lẽ nhìn thấy lạ đào thử sao?
Nhưng nhìn không giống.
“Nàng ta sẽ không bị gì đó chứ? Ăn mặc không giống ai, lại đi đào linh tinh thế kia?”
Hàn Dạ Nguyệt có chút không hài lòng.
Mà Liêm Tiêu hơi giật mình, trước giờ vương gia không để ý những điều này mà.
Sao hôm nay lại để ý rồi?
“Thiên Sơn đúng là tuyệt. Ha ha ha.”
Hạ Uyển Đồng vô tư cười lớn, cứ như nàng lấy được vàng.
Tiểu An tuy khó hiểu, những thứ lá cỏ này hắn cũng chưa từng thấy y quán nào thu mua, nhưng cũng không thể cãi lại chủ nhân.
Đẳng sâm, Hoàng đằng, Hoàng liên ô rô, Hoàng tinh hoa đỏ, Na rừng… phen này nàng quả thực là phát tài rồi.
“Tiểu An, trang viên nào của ta ở gần Thiên Sơn? Hoặc thổ nhưỡng tương tự Thiên Sơn?”
Tiểu An hơi suy nghĩ một chút.
“Theo nô tài nhớ là có một, cách đây vài dặm, không quá xa… chỉ là ở đó hẻo lánh, khá ít người.”
“Thật sự có sao?”
Hạ Uyển Đồng phấn khích.
Mà Hàn Dạ Nguyệt có chút khó hiểu, trang viên ở vùng gần núi thường phải có suối nước nóng hoặc phải là vùng có khoáng sản.
Theo như hắn nhớ, Thanh Đế tuy ban trang viên và bổng lộc cũng đã có tính toán, chỉ ban cho Hạ Uyển Đồng những vùng núi không có khoáng sản, cũng không có suối nước nóng, lại là vùng hẻo lánh.
Người khác biết sẽ không làm gì được, nhưng nàng biết lại vui mừng như vậy sao?