Hoàng thượng nheo mắt: “Nàng nói đi!”
Cung Phi nói: “Chẳng là thần thiếp hai ngày nay vẫn nghe lời hoàng thượng, đóng cửa ngày đêm, tuy nhiên vẫn có vài lần mở ra sinh hoạt, đón gió. Tuy nhiên đêm qua thần thiếp không ngủ được, liền thấy có hai kẻ đứng lấp ló ở gần Diên Thọ Cung, nghe được những điều vô cùng không đáng để nghe.”
Hoàng thượng nhắm mắt, trầm ngâm nói: “Nàng nói đi, rốt cuộc đã nghe thấy những gì?”
Cung Phi liền thật thà kể lại…
***
Buổi tối trong cung không còn dày đặc hơi lạnh và sương, hôm nay đã có thể thấy rõ đường đi và tỏ rạng ánh đuốc soi đường dẫn lối. Cung Phi dạo này ở Diên Thọ Cung cũng có chút buồn chán, cứ rảo bước từ tẩm điện đến chính điện, đi vòng vòng xung quanh rồi ngồi đón nắng ấm, đón gió mát.
Diên Thọ Cung từ ngày hoàng thượng ra chỉ dụ đóng cổng một thời gian để thoát khỏi vận hạn, liền trở nên u ám khác thường, thê lương không tả nổi.
Lâm Tịnh Nhu ngồi trên ghế, có ngửi kĩ thế nào cũng không tìm được hương hoa bấy lâu nay thoảng đầy nơi chốn, cảm thấy như bị giam trong lồng, đếm từng ngày trôi qua với tâm niệm không mấy hoan hỉ.
Nàng chưa chắc là phát bệnh lâu ngày, mà là không thích đến thỉnh an Hoàng hậu, lại vì cô mẫu Hạnh Quý Thái Phi đã qua đời của Trùng Toả Đế mà sinh thù với Thái hậu, cũng không có lý do nên chẳng muốn diện kiến.
“Chiếc lồng son giam con chim ngừng hót, biết ngày nào tung cánh giữa trời xanh? Nỗi niềm này day dứt sợi mỏng manh, ước chi có thể tự do mà sống tốt.”
“Chủ tử nương nương, đến giờ uống thuốc rồi!”
“Được rồi! Ngươi cứ để đó cho ta!”
Nàng chậm rãi chạm vào chén thuốc khói bốc nghi ngút, bỗng văng vẳng đâu đó bên tai tiếng xì xào to nhỏ. Nàng là nữ nhân của ngoại tộc, thuộc Cổ Tộc Hoà Chiêu Quốc, sống nơi bạt ngàn rừng núi xanh tươi, cái yên tĩnh như ăn sâu vào trong máu, chỉ một thanh âm nhỏ xì xào vang lên cũng rất dễ nghe thấy.
Vốn có bản tính tò mò, lại đang đâm ra buồn chán, lại thám thính nghe chuyện xem sao.
“Ngươi đã chuẩn bị kĩ càng chưa? Số trang sức này sẽ không bị phát hiện là đồ giả chứ?”
“Xuân Mai nhà ngươi ngốc thật. Nhing như đồ thật vậy mà. Làm sao có thể phát giác ra vấn đề được chứ?”
“Chỉ cần không ai phát hiện, thì ắt sẽ thành công phải không?”
“Ừm!”
Cung Phi dĩ nhiên nghe thấy hai người một nam một nữ rầm rì, ắt sẽ không có điều tốt lành.
“Được rồi!” – Người đàn ông kia mở lời. – “Bây giờ ta sẽ xuất cung, có thể đến mai sẽ trở lại Tử Long Thành, ngươi cứ cẩn thận, chuyện này trời biết, đất biết, hai chúng ta biết.”
“Được rồi! Ngươi mau đi lẹ đi!”
Cuối cùng cuộc trò chuyện cũng kết thúc.
***
Cung Phi kể xong, cũng không còn sức đứng nữa, mon men từng bước yếu ớt đến ghế ngồi, thở dài một hơi. Lúc này Xuân Mai đã tá hỏa, dập đầu xuống đất lia lịa, vừa khóc vừa nói: “Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng! Nô tỳ thật sự đáng chết, nô tỳ thật sự đáng chết!”
Hoàng thượng gằn giọng: “Nhà ngươi không đáng chết thì còn ai đáng chết?”
Chàng đứng dậy, cho gọi Phó Hôn vào: “Phó Hôn, ngươi mau đến tứ cổng xuất ngoại, tra hỏi tối qua có ai ra khỏi thành, lập tức cho gọi đến Trường Xuân Cung. Tạm thời chặn hết các ngõ ra vào, không cho kẻ bên trong ra ngoài, kẻ bên ngoài lọt vào bên trong!”
“Dạ!” – Phó Hôn tuân lệnh, vội vã đi ngay.
Hoàng Diệp lúc này lấy lại được bình tĩnh, run rẩy nói: “Xuân Mai, tại sao ngươi lại vu khống bổn cung?”
Xuân Mai im lặng không đáp. Hai gối nàng như nhão ra, cả cơ thể cơ hồ tan chảy.
“Bổn cung biết ngươi sợ chết. Cứ nói, bổn cung sẽ toàn mạng cho ngươi. Bổn cung biết nguơ được người khác chỉ thị, làm sao ngươi có can đảm làm những chuyện đại nghịch bất đạo như vậy? Còn nếu không, xem như hoàng thượng sẽ cho ngươi hình phạt thích đáng.”
Xuân Mai lấy hết can đảm, nói thẳng: “Là do nô tỳ không thích Thận Hoàng Tần, nên mới ra tay vu khống. Nô tỳ… Không có ai chỉ thị cho nô tỳ.”
“Được…”
Hoàng Diệp không thèm nhìn nàng ta dù nửa con mắt. Hoàng thượng lúc này nhìn nàng, cảm thấy chịu sự oan khuất như vậy vô cùng thương tâm, nói: “Xuân Mai, gây thị phi trong hoàng cung, bôi nhọ danh dự của phi tần, bán chủ cầu vinh, còn cấu kết làm chuyện mờ ám. Đánh một trăm hèo, tống về Chung Phúc Cung, mặc cho Thận Hoàng Tần xét xử, trừng phạt thích đáng. Xem như để Thận Hoàng Tần tự mình rửa oan.”
Thận Hoàng Tần cúi người: “Tạ ơn hoàng thượng!”
Bảo Trúc cũng nhẹ cả người. Hoàng thượng lúc này đứng dậy, nâng lấy hai bàn tay trắng muốt của Hoàng Diệp, ân cần nói: “Nàng chịu khổ rồi!”
Hoàng Diệp e thẹn, nói: “Thần thiếp chẳng qua chỉ muốn giải oan cho bản thân! Hoàng thượng vì thần thiếp đến đây, thần thiếp vô cùng cảm kích!”
Hoàng thượng cũng ậm ừ vài tiếng, buổi thỉnh an được kéo dài một thời gian nữa rồi cũng giải tán. Hoàng Diệp cùng Bảo Trúc, Lâm Tịnh Nhu và Quyên Cơ đi về Chung Phúc Cung, xem đi nghĩ lại vẫn không hiểu ai lại có thâm sâu bí hiểm đến mức khiến nàng điêu đứng như vậy. Xuân Mai là cung nữ Chung Phúc Cung, lại là hạng thấp nhất ngày đêm làm việc, còn chưa bao giờ được nửa bước chân vào trong điện hầu hạ, lại có thể am hiểu tường tận và tìm cách giăng lưới chủ tử mắc bẫy.
Hoàng Diệp lúc này sực nhớ, mới lịch sự lên tiếng: “Đa tạ Cung Phi tỷ tỷ ban nãy cứu giúp ta một phen. Nếu không có tỷ, làm sao ta có thể minh bạch được?”
Cung Phi cười: “Đều là tỷ muội với nhau, muội cần gì phải lên tiếng khách sáo? Chẳng qua hôm nay ta đến cũng chỉ phơi bày sự thật, không muốn người khác bị tai bay vạ gió, nuốt nỗi lầm than. Càng muốn nhìn xem kẻ nào có thể tinh vi đến mức âm mưu giá hoạ một cách thâm thúy như vậy. Đúng là, tận mắt chứng kiến mới có thể mở rộng hiểu biết.”
Quyên Cơ cũng thắc mắc, mở to hai mắt: “Phải. Nhìn sơ qua hay kĩ lưỡng cũng thấy kẻ này rất biết chơi chiêu, từ đầu lại vạ cho Thận Hoàng Tần ăn cắp trang sức, lại làm giả số trang sức và ăn trộm vài món trang sức khác. Mặc dù Thận Hoàng Tần đầu óc nhanh nhẹn, có thể có hy vọng đảo ngược tình thế, tuy nhiên… Nhìn tưởng là có lỗ hỏng, trái lại còn kín hơn nhiều lần.”
Cung Phi nói: “Ả Xuân Mai làm giả trang sức, là có thể ngầm khẳng định rằng Thận Hoàng Tần tự mua đồ giả về lừa người khác, nhằm qua mặt hoàng thượng chứ thực chất không phải vì muốn đánh tráo. Chưa kể, nàng ta nếu trót lọt vu khống thành công, có thể sẽ dùng số trang sức đó, hoặc là gửi thẳng về thân gia, hoặc là bán đi kiếm tiền mua gạo hay xây nhà báo hiếu, ắt cũng là vậy.”
Hoàng Diệp cười nhạo: “Vì chữ hiếu mà làm như vậy, tội càng chất chồng mà thôi. Nhưng việc như vậy không chắc không có sai sót, dù có ngốc nghếch cỡ nào, cũng đâu ai được ăn cả ngã cả nhà bị trảm như vậy?”
Trầm ngâm một lát, tiếng gió thổi nhè nhẹ vi vu, mang cái nóng dạo chơi khắp cung, như một trận cuồng hoả phong hoành hành ác liệt.
“Muội định xử lí chuyện này ra sao?”
Bảo Trúc vừa ngồi kiệu vừa đưa tay vào trong một chiếc túi ấm, nói là túi ấm nhưng bên trong để một số loại thảo dược mát, có thể dưỡng da tay.
Hoàng Diệp đã có định hướng riêng cho bản thân, nhưng vẫn có ý định dò hỏi: “Tỷ tỷ muốn muội xử lí như thế nào?”
“Sao cũng được, đây là chuyện của muội, muội có thể tùy ý. Nhưng nếu là tỷ, tỷ sẽ cho vả miệng rồi đuổi ra khỏi cung. Hoặc là đưa vào Thận Hình Ty, ban chết cũng được.”
“Cách này quá khuôn mẫu, xem ra tỷ cũng thật sự hiền lành.” – Nàng suy nghĩ, lại giục kiệu nhanh nhanh, mau chóng trở về.
Về đến cung cũng gần đến giữa trưa. Cái nắng gay gắt phả như lửa trên Hoả Diệm Son tràn xuống đầy thô bạo, từng tia nắng như từng mũi kim ghim vào da thịt, Xuân Mai nằm dài trên nền đất nóng, cơ thể run rẩy không còn sức lực gượng dậy.
Nàng ta nằm như con cá bị phơi khô, dần héo mòn sức sống. Kì thật, nhìn cũng có chút tội nghiệp.
Hoàng Diệp bước đến bên nàng ta, giọng không chút oán trách, mà nhẹ nhàng, hờ hững: “Đem nàng ta vào trong cung đi, giữa trưa thế này hành hạ người khác, chẳng khác nào rước tiếng cầm thú khiến thiên hạ căm phẫn?”
Lúc này, nàng hiểu rõ tình thế của bản thân. Nếu như những người khác cứ một vòng luân hồi ngây thơ rồi trở nên độc ác, thì hãy xem như vực dậy ngay từ đầu. Đã từng nghe, đã từng trải, tội gì cứ khư khư mãi dáng vẻ liễu yếu mai gầy mặc cho người ta toan đường bẻ, hái?
Nếu người ta không đụng đến nàng, nàng cũng chẳng hà cớ chi đối phó, nếu có kẻ gắp lửa bỏ bàn tay, thì phải để cho nó càng cháy, rồi nắm lấy họ để ngọn lửa hung tàn càng lan ra mạnh, khiến họ phải khổ sở không thôi.
Nếu ví Hoàng Diệp bây giờ như một con kiến lửa, cũng không sai. Không đụng không cắn, đụng rồi mới biết đau nhức như nào. Con kiến lửa cắn vào ngứa lắm, lại len lỏi cái đau, cái tê buốt, đôi khi phải rùng mình vì cái lạnh xâm nhập đột ngột không kịp thích ứng. Chính là như vậy.
Xuân Mai bị người ta xốc nách lôi vào trong, vẫn nằm vật vưởng như cái cách nằm ngoài sân ban nãy. Ai ai cũng khinh bỉ nàng ta, không thèm ngó đến, sống chết cũng mặc.
Bảo Trúc ngồi tựa lưng vào thành ghế, thở dài một hơi, uống một ngụm nước, nói: “Xem ra phải đợi đến tối mới có thể đoán được tâm ý của muội muội rồi!”
Hoàng Diệp mỉm cười, ngửa đầu nhìn ánh nắng rọi bên ngoài hiên, phút chốc cảm thấy trái tim như chết lặng.
Chốc cũng đến tối, bốn tỷ muội ngồi trò chuyện với nhau, bàn hết chuyện này đến chuyện kia, từ chuyện hoàng thượng đến chuyện Đại a ca, và sôi nổi nhất là chuyện “tùm ra thủ phạm” một cách không có suy đoán cụ thể.
“Cũng đã tối rồi…”
Khắp Chung Phúc Cung thắp đèn đuốc sáng rực.
Hoàng Diệp và các tỷ muội ngồi một hàng trên sảnh điện, đối diện là Xuân Mai đã lấy lại được ý thức và sức lực. Nàng ta kinh hãi phủ phục trên nền, tóc tai rối bời như bị ai đó cắn xé, giẫm đạp thô bạo, hai mắt đỏ đến mức muốn nhỏ lệ đến nơi.
Bảo Trúc có chút kích động, lòng thương lên đến vô hạn. Nhưng dáng vẻ đó có là gì? So với việc cô ta gây ra? Liền thấy ghét.
Hoàng Diệp lúc này mới hỏi lại một lần nữa: “Là ai đã sai khiến cô gây ra việc này?”
Bảo Trúc liền nói thêm: “Phải, bọn ta biết ngươi không phải là kẻ tự sinh thù hận, chắc chắn có kẻ đứng sau giật dây.”
Xuân Mai vẫn kiên quyết: “Là do nô tỳ tự làm tự chịu… Nô tỳ…”
Bảo Trúc lúc này kiềm giọng nhỏ nhẹ khuyên lơn: “Ngươi nói cho bổn cung biết, là ai đã sai khiến ngươi làm chuyện này? Ngươi lúc này đang ở Chung Phúc Cung, chuyện gì cũng khó lòng truyền ra bên ngoài, lời hôm nay của ngươi chưa chắc ngày mai đã lan truyền đến tai người khác.”
Quyên Cơ nói thêm: “Phải. Ngươi có ủy khuất gì cứ nói, chúng ta không phải người không biết đúng sai phải trái, có khi sẽ bảo toàn mạng sống cho ngươi.”
Xuân Mai lúc này không nén xúc động được nữa, tuông ra ồ ạt như tức nước vỡ bờ, miệng run rẩy vẫn cố gượng thành tiếng hoàn chỉnh: “Nô tỳ… Cứu giúp nô tỳ… Xin hãy cứu giúp nô tỳ…”
Nàng ta khóc đến điên dại, bẵng một thời gian mới bình tĩnh, nói: “Gia đình nô tỳ bị bắt giữ, nô tỳ không thể không phục tùng theo. Nếu không cả nhà của nô tỳ khó lòng thoát nạn. Xin Thận Hoàng Tần nương nương tha mạng cho nô tỳ…”
Ai nấy tá hoả, sắc mặt ngạc nhiên, nhìn nhau không nói nên lời. Hoàng Diệp lúc này đầu óc ba phần choáng váng, ai ngờ ẩn tình lại như thế này.
“Vậy ngươi nói cho bổn cung biết, là kẻ nào đứng trong bóng tối làm chuyện trái luân thường đạo lý như vậy?”
“Là…”
“Là… Hoàng hậu nương nương”
“Là Hoàng hậu nương nương đã sai khiến nô tỳ vu oan cho Thận Hoàng Tần nương nương.”