– Mau đưa người vào trong xem sao? Mặt mũi tái xanh như vậy chắc là bị tụt huyết áp.
Một người trong số họ lên tiếng, Sơn nhẹ nhàng bế cô gái đứng dậy đi về phía phòng cô quản lí kí túc cách đó không xa, một nữ sinh nhanh nhẹn cầm túi xách cùng áo của Liên chạy theo sau hai người.
Mười lăm phút sau.
||||| Truyện đề cử: Thiên Hướng Người Mù, Liếc Mắt Đưa Tình |||||
Liên từ từ tỉnh lại, nhìn quanh, cô đang nằm trên một chiếc giường đơn nhỏ đối diện là khung cửa sổ sắt nhìn thẳng ra bên ngoài cầu thang kí túc xá, bốn năm quen thuộc vừa nhìn qua cô đã biết bản thân đang nằm trong phòng của cô quản lí kí túc. Liên ngồi dậy vừa đúng lúc cô quản lí đi vào, cô ấy nhìn Liên quan tâm hỏi:
– Cháu dậy rồi à? Có khó chịu ở đâu không?
– Dạ, cháu không sao ạ. Ai đưa cháu vào đây ạ?
Liên hỏi, cô loáng thoáng nhớ được bản thân khi nãy ở trước cửa kí túc xá, ngay khi ngã xuống đã có người đỡ được cô, trước khi mất ý thức Liên nghe có người nói chuyện nhưng cô không thấy mặt người ấy, có lẽ đó là người đưa cô vào đây, cô nên cảm ơn người ấy. Cô quản lí cười nói:
– Cậu Sơn bảo vệ bế cháu vào đây, may mà cậu ấy khỏe chứ không mấy cô con gái kia làm sao đưa cháu vào được. Cậu ấy còn làm việc nên đã đi trước rồi, có gì nhớ cảm ơn người ta một câu cho phải phép.
– Vâng, cháu cảm ơn cô ạ. Vậy cháu lên phòng đây cô.
– Ngồi nghỉ chút nữa rồi lên, đây, uống cốc nước đường đi đã.
Liên mỉm cười nhìn cô quản lí, trong lòng cảm thấy ấm áp, so với môi trường cạnh tranh bên ngoài thì những người trong trường đại học này vẫn đối xử với cô rất tốt, từ anh bảo vệ cho đến cô quản lí kí túc, họ khiến Liên cảm thấy được quan tâm. Cô nhận lấy cốc nước một hơi uống cạn, ngồi lại một lát rồi chào tạm biệt trước khi rời đi.
Trưa hôm sau.
Liên cùng với bạn học đến nhà ăn của trường thì vô tình gặp Sơn, cô không nhận ra người đã giúp mình nhưng Sơn thì ngay lật tức nhận ra cô, hắn ta lại gần ân cần hỏi thăm:
– Cô khỏe rồi à?
– Anh là..
Liên cùng bạn ngạc nhiên nhìn người đàn ông mặc đồng phục trước mặt, trên tay Sơn bê một khay cơm lớn, gương mặt cười hiền lành nhưng không hiểu sao Liên cảm thấy nụ cười của hắn có chút khác lạ. Sơn nhìn biểu cảm của Liên liền hiểu ý cô, hắn ta cười nói:
– Hôm qua tôi đưa cô đến chỗ cô quản lí kí túc sau đó rời đi ngay nên không biết tình hình cô ra sao, nay thấy cô bình thường trở lại là tôi yên tâm rồi.
– À, anh chính là anh Sơn, người hôm qua giúp tôi đúng không, cảm ơn anh nhiều lắm.
Nhận lời cảm ơn của cô gái Sơn liền cười vui vẻ, hắn ta nhìn cô giấu diếm ý nghĩ không an phận, chân thành nói:
– Cô không sao là tốt rồi. Cô nên chú ý sức khỏe.
Đêm đến trong căn phòng nhỏ quen thuộc, ánh mắt Sơn si mê nhìn khoảng không đối diện là gương mặt trắng bệch trong bình Formol, nụ cười trên môi hắn đem theo thích thú, ánh mắt dường như đang hồi tưởng chuyện gì đó vô cùng thú vị. Thời gian trôi qua, âm thanh tích tích từ kim chiếc đồng hồ cũ lặng lẽ đếm từng giây từng phút, đồng tử Sơn hơi dãn ra biểu cảm thư thái ngả người về sau, chiếc ghế cũ lại phát ra âm thanh yếu ớt, hắn gác tay ra sau gáy duỗi thẳng người cười nói với gương mặt đối diện:
– Lan à, hôm nay anh gặp được một cô gái rất tốt, cô ấy có đôi mắt rất giống em, eo cũng rất nhỏ rất mềm mại. Cô ấy khiến anh nhớ đến giây phút chúng ta ở cạnh nhau. Anh có chút thích cô ấy.
Âm thanh người đàn ông trầm thấp, hắn ta thủ thỉ tựa như đang nói chuyện với một người chứ không phải một chiếc đầu lâu đáng sợ, nhìn gương mặt méo mó của cô gái biểu cảm trên gương mặt hắn có chút thay đổi. Sơn hơi ngập ngừng nhìn bình Formol giọng nói tựa như đang thương lượng lại tựa như đang dỗ dành người yêu:
– Đương nhiên người anh thích nhất vẫn là em, chỉ là cô ấy có nét giống em thôi. Nếu em không tin anh sẽ đưa cô ấy đến gặp em có được không?
Gương mặt cô gái chẳng hề thay đổi lặng lẽ trôi nổi bên trong bình, những sợi tóc đen láy tự do tản ra tứ phía, một vài sợi vương trên đôi mắt trắng dã giống như đang nhìn Sơn chằm chằm. Hắn đột nhiên mỉm cười vuốt ve cô gái qua chiếc bình thủy tinh dịu dàng nói:
– Anh biết em sẽ đồng ý mà. Cô ấy tốt lắm, cô ấy sẽ làm bạn với em.