Tần Lãng lập tức đánh vào vai của bác sĩ Vương, quả thật tình ngay lý gian, khiến anh phải lao đao khổ sở, dù nói thật nhưng vẫn bị nghi ngờ.
– Không phải như cậu nghĩ đâu. Tôi làm như vậy vì muốn cô ta chữa bệnh cho Kính Huân.
Nghe đến đây biểu cảm của Di Quân lập tức thay đổi, từ bất ngờ, trêu chọc và thích thú sang khó hiểu, ngạc nhiên.
– Muốn cô ấy chữa bệnh cho Kính Huân, chuyện này là sao? Cậu nói rõ hơn đi.
Tần Lãng đành giải thích rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối. Từ việc anh xem cô như kẻ phạm tội cho đến lúc phải cắn răng chiều theo ý cô. Câu chuyện nửa buồn nửa vui này khiến bác sĩ Vương chẳng biết phải biểu cảm thế nào cho phù hợp.
– Thì ra cô ấy là bác sĩ. Tôi đã từng nghe danh bác sĩ Triệu của bệnh viện Tegan tuy còn trẻ tuổi nhưng rất tài giỏi, thật không ngờ lại chính là cô ấy. Nhưng cậu lừa người ta như vậy mà không thấy áy náy à?
Nghe Di Quân buộc tội, anh lập tức phản biện:
– Lừa gạt gì chứ?
Di Quân biết anh vì Kính Huân nên mới làm như vậy, tuy nhiên cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, đến lúc mọi chuyện vỡ lẽ sẽ càng khó giải thích.
– Về chuyện tuổi tác, cậu định đóng giả cậu nhóc mười tám tuổi đến bao giờ? Đến lúc cô ấy phát hiện ra thì sự việc sẽ càng nghiêm trọng.
Tần Lãng lại không nghĩ vậy, dì sao mục đích của anh chỉ cần cô đồng ý chữa bệnh cho Kính Huân, đến khi xong việc rồi thì chẳng hẹn gặp lại, e rằng đến lúc đó cô còn chưa kịp biết được sự thật.
– Là do cô ta tự nghĩ như vậy, tôi chỉ thuận theo thôi.
Di Quân thở một hơi bất lực, nhìn anh bạn từng khẳng định không muốn yêu đương hay va vào phụ nữ nhưng bây giờ chính Tần Lãng lại bày ra mớ hỗn độn liên quan đến Ninh Mịch, để xem anh sẽ giải quyết chuyện này thế nào.
…
Hai ngày sau, tại bệnh viện Tegan…
Ninh Mịch đã trở lại Hồ Khê từ sáng hôm qua, cô được vệ sĩ trong tòa lâu đài đưa về, chuyện này là do Tần Lãng đã căn dặn thuộc hạ, tuy nhiên cô lại nghĩ Ngụy Tần Lãng là ba của anh.
Dù sao chuyện cô mất tích đã được lên tivi, nếu anh còn không mau chóng sắp xếp đưa cô trở về thì sớm muộn cũng lớn chuyện. Ninh Mịch đã thỏa thuận với “em trai”, cô sẽ không nói ra chuyện mình đã đến lâu đài rồi bị bắt nhốt và bị thương.
Ninh Mịch nói dối với mọi người rằng cô đến Đông Du thăm người thân, nhưng rồi đi lạc vào khu rừng lớn, xe lại đột ngột hết xăng, phải loay hoay trong rừng hơn hai ngày mới được người dân vô tình nhìn thấy và giúp đỡ. Vốn là người tham công tiếc việc, dẫu đang bị thương chưa khỏi hẳn nhưng cô vẫn tỏ ra khỏe mạnh mà đi làm để đồng nghiệp không nghi ngờ.
Đến giờ nghỉ trưa, cô đang chuẩn bị cùng đồng nghiệp đến căn tin dùng bữa thì xe cấp cứu đã dừng bánh trước sảnh lớn bệnh viện kèm theo tiếng còi hú vô cùng chói tai.
Các bác sĩ và y tá lập tức chạy đến đẩy giường cấp cứu trên xe vào thẳng bệnh viện. Do đang giờ nghỉ trưa nên chỉ còn vài bác sĩ ở lại trực, Ninh Mịch đứng ra hỗ trợ mọi người.
Nam bệnh nhân tầm bốn mươi tuổi đang nằm yên bất động, trên người mặc vest đen, chiếc áo sơ mi trắng bên trong nhem nhuốc màu máu do trúng đạn. Trong lúc ông ta được đẩy vào trong, cô vừa chạy theo giường bệnh đang di chuyển vừa dùng đèn bút soi Camelion để kiểm tra đồng tử của bệnh nhân, đồng thời xem xét sơ bộ vết thương trên ngực người đàn ông.
Ninh Mịch nhìn các y tá xung quanh rồi dứt khoát nói:
– Đưa bệnh nhân vào phòng phẫu thuật, chuẩn bị tiến hành lấy đạn ra khỏi cơ thể.
Bệnh nhân mơ màng trên giường bệnh khi chuẩn bị được đẩy vào phòng phẫu thuật, ông ta đột ngột thều thào, cất tiếng nói nhờ vào chút ý thức còn xót lại:
– Ngụy Tần Lãng, tao sẽ giết mày.