Sau khi nghe Đinh Thu Huyền nói xong, Đinh Hoàng Liễu cười lạnh một tiếng: “Thu Huyền, không phải là cô đang nói đùa đó chứ, muốn tôi đến tham gia lễ cúng của em trai cậu em rể kỳ quái nhà cô à? Đừng có nói đùa nữa, với lại cô không biết sao, năm ngày sau toàn bộ ven bờ sông Tây đều sẽ phá dỡ cải tạo lại, là đến lúc đó phong tỏa toàn diện, ngay cả bờ sông cô cũng không thể đi đến được, chứ đừng nói chi là cúng tế.”
“Nghe lời khuyên của chị cả đi, nên ly hôn với cái tên xui xẻo ấy, trên tay của tôi có không ít người giàu có, bất cứ lúc nào cũng có thể giới thiệu cho cô, cần gì phải chịu khổ với cậu ta?”
Đinh Thu Huyền càng nghe càng tức giận, cô không nói chuyện, trực tiếp cúp điện thoại.
Thở hổn hển mấy hơi cô nói: “Chị cả có chuyện, chị ấy lại nói đến một chuyện quan trọng là năm ngày sau, ven bờ sông Tây sẽ phá dỡ cải tạo lại, căn bản không có cách nào cũng tế.”
Giang Nghĩa từ tốn nói: “Không sao hết, anh đã sắp xếp mọi thứ xong rồi.”
“Cậu sắp xếp xong xuôi rồi hả?” Đinh Nhị Tiến cười lạnh một tiếng: “Giang Nghĩa, mặc dù hai ngày nay biểu hiện của cậu rất tốt, tôi có cái nhìn mới đối với cậu, nhưng mà nói được thì phải làm được, không thể thuận miệng nói lung tung, việc phá dỡ và xây dựng lại là do Cục xây dựng đã quyết định, cậu có bản lĩnh gì mà sắp xếp. Được rồi, bây giờ đã là tình huống này, năm ngày sau tôi cũng sẽ không đi đâu, mất công tới lúc đó lại mất mặt xấu hổ.”
“Ba không thể đứng về phía Giang Nghĩa một chút được hả?” Đinh Thu Huyền có chút gấp gáp.
“Ba đã rất ủng hộ rồi, nếu như không ủng hộ, ba đã đuổi cậu ta ra khỏi nhà rồi.” Đinh Nhị Tiến thở dài: “Thật ra thì ba cũng muốn tham gia, nhưng mà bộ dạng này của cậu kêu tôi phải tham gia như thế nào, đến lúc đó không thể đến gần bờ sông, không cẩn thận còn bị bắt lên trên, tôi gánh không nổi trách nhiệm đâu. Nghĩa, lần này tôi bỏ lỡ vậy.”
Nói xong, Đinh Nhị Tiến đứng dậy trực tiếp đi vào trong phòng.
Đinh Thu Huyền nhìn Giang Nghĩa, an ủi: “Anh đừng có buồn, ba cũng không phải là nhằm vào anh đâu.”
“Anh biết rồi.”
Giang Nghĩa cầm điện thoại di động tiếp tục gọi điện thoại: “Để anh gọi điện thoại cho những người khác hỏi một chút thử xem.”
“Xin chào anh hai,…”
“Là cậu út đó à?”
“Như, là tôi đây Giang Nghĩa.”
“A lô bác Hà, có ở nhà không?”
…
Gọi liên tiếp hơn bốn mươi cuộc điện thoại, Giang Nghĩa đều nhận được một câu trả lời đồng nhất, đó chính là không tham gia.
Đối với Giang Nghĩa trắng tay, bọn họ căn bản không có ai phải nể mặt, không có ai đồng ý phản ứng lại anh.
Giang Nghĩa thở dài một hơi.
“Bây giờ anh đã hoàn toàn biết thái độ của mọi người rồi.”
Đinh Thu Huyền đi tới: “Giang Nghĩa, anh đừng quá đau lòng, ít nhất em vẫn sẽ tham gia. Anh yên tâm đi, năm ngày sau em nhất định sẽ có mặt ở lễ cúng tế của Giang Châu, cho dù có phá dỡ ở hiện trường phong tỏa đi nữa, chúng ta vẫn có thể tiến hành cúng tế ở phía xa được mà, bày tỏ tâm ý là được rồi.”
Giang Nghĩa cảm thấy được an ủi.
Anh nhìn Đinh Thu Huyền, từ tốn nói: “Thu Huyền, em chính là lý do duy nhất mà anh lựa chọn ở lại nhà họ Đinh, từ hôm nay trở đi, ngoại trừ em ra, tất cả những người ở nhà họ Đinh đều không có quan hệ gì với anh.”
Đinh Thu Huyền cười cười, cố ý hỏi: “Vậy ba mẹ của em thì sao?”
Giang Nghĩa suy nghĩ: “Dựa vào em vậy, anh sẽ để ý chuyện của ba mẹ, nhưng mà đây đã là ranh giới cuối cùng của anh rồi.”
Đinh Thu Huyền cho rằng Giang Nghĩa chỉ là nhất thời nói nhảm.
Nhưng mà chỉ có trong lòng của Giang Nghĩa mới biết rõ anh đã thật sự đưa ra quyết định.
Ngày hôm nay anh đã biết rõ thái độ của tất cả mọi người, sau này anh không cần thiết phải cho người nhà họ Đinh có sắc mặt tốt để nhìn.
Ngoại trừ Đinh Thu Huyền.
…
Trong phòng làm việc trên lầu bốn, tòa nhà công ty nhà họ Đinh.
Đinh Phong Thành đang bận rộn với chiếc máy tính trước mặt, chị cả Đinh Hoàng Liễu đi vào: “Ồ, cái đồ lười biếng này cũng có lúc làm việc nữa à?”
Đinh Phong Thành cười he he: “Cái này còn không phải là bởi vì chuẩn bị vụ ven bờ sông Tây cho năm ngày tới đó à.”
Năm ngày tới ven bờ sông Tây!
Đinh Hoàng Liễu có chút khó hiểu: “Không phải đó chứ, còn muốn đến tham gia hoạt động cúng tế tên em trai quỷ quái của Giang Nghĩa hả?”
“Em nhổ vào, ai muốn đi xem cái tên ma quỷ đó chứ?” Đinh Phong Thành liếc nhìn cô ta một cái: “Em là vì dự án phá dỡ cải tạo năm ngày tới.”
“Hả?”
Đinh Phong Thành giải thích: “Cũng không biết là vì cái gì, mấy ngày nay dự án phá dỡ cải tạo ở ven bờ sông Tây được diễn ra rất nhanh, nhưng mà dự án xây dựng tiếp theo vẫn còn chưa theo kịp.”
“Sau năm ngày nữa sẽ tiến hành đấu thầu tại chỗ, khi kết thúc việc phá dỡ, nếu như nhà họ Đinh chúng ta có thể có được công việc béo bở này, chúng ta chắc chắn có thể kiếm được một khoản tiền lớn.”
“Chị cả à, không nói dối gì chị, năm ngày sau không riêng gì em, ngay cả ông cũng sẽ tự mình lộ diện, tham gia cuộc đấu thầu.”
Đinh Hoàng Liễu chớp chớp mắt: “Chậc chậc chậc, ông cụ tự mình ra tay, động tĩnh có chút lớn nha.”