Nàng bị suy đoán này hù dọa nước mắt ròng ròng, cho đến khi thấy ánh sáng của phòng bếp, quả thực sắp vui mừng đến phát khóc.
*****
Trong phòng bếp không có gì ăn, Liễu Nhi tìm quanh bốn phía, cuối cùng hết hy vọng, vén tay áo lên đến chuẩn bị nấu chút mì.
Bởi vì nàng có một cái bụng tham ăn, liền làm một chút đồ yêu thích ở phòng bếp, chờ khi bụng no căng, lại tự mình biết là phải ăn thật nhiều mới thỏa, còn phải há mồm ăn cho no như hồi ở am ni cô, bởi vậy cũng để bản thân ăn được thoải mái.
Lúc trước ở trên núi, có thể ăn này nọ không nhiều, đi theo sư phụ thì lại ăn chay, bởi vì điều này là thể diện, tuy nói hiện trong phòng bếp tại Tiết phủ thứ không thể thiếu chính là sơn hào hải vị, có thể nàng thói quen ăn thanh đạm, nên chỉ lấy một chút ít rau xanh trên núi để nấu một nồi mì rau xanh thơm ngào ngạt.
Nàng một bên nhìn mà nuốt nước miếng, một bên múc vào trong hai cái chén, chờ múc vào xong, bên trong nồi còn dư lại một chút, nàng đậy nắp nồi, nghĩ tới nếu là trong chốc lát còn có người giống như nàng có chút đói bụng tìm đến ăn, chút ít này vừa vặn làm giữ lại cho người ta.
Nhấc theo hộp cơm ra ngoài phòng bếp, bên ngoài vẫn là một mảnh đèn sì, nàng nuốt nuốt nước miếng, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại vùi đầu xông vào trong bóng đêm.
Nàng đi rồi, trên xà ngang phòng bếp có một người nhẹ nhàng rơi xuống, người kia vén vung nồi lên nhìn coi, không khách khí chút nào vớt lên ăn ngấu ăn nghiến.
*****
Trong phòng khách, nghe nói thân thể Tiết Tĩnh Xu khó chịu, không tiếp tục tham gia bữa tiệc nữa, Tiết lão thái gia lạnh lùng nhìn Tiết Đại lão gia một cái, phất tay áo đứng dậy rời đi.
Rất nhanh Chu lão thái quân cũng nói mệt mỏi, cho người đỡ bà đi nghỉ ngơi, sau đó người đang ngồi cũng tìm cớ ào ào rời đi, cả phòng chỉ còn mấy người.
Tiết Đại lão gia vòng qua bình phong, nhìn thê nữ[4], cuối cùng cũng thở dài, lắc lắc đầu đi tìm tiểu thiếp mới nạp của hắn.
[4]: Vợ conChỗ ngồi yên ắng tĩnh lặng, Đại phu nhân Vương thị lau khóe mắt, miễn cưỡng tự cười nói: “Đi thôi Thiền nhi, nương tiễn ngươi”.
*****
Bên ngoài tự nhiên cũng là vắng lạnh, ở trong gió đêm vài chiếc đèn lồng lắc lư, bọn hạ nhân vội vội vàng vàng giải quyết tốt mọi chuyện.
Vương thị dắt tay Đại nữ nhi, nhẹ giọng nói: “Ngươi không nên tới”.
Tiết Tĩnh Thiền cười lành lạnh, “Ta mà không đến, sợ là không có người nào còn nhớ đến ta”.
“Cần gì tranh khẩu khí này” Vương thị khổ tâm khuyên nàng, “Hiện tại thời thế thay đổi, tất cả tâm tư của mọi người đều lệch rồi, ngươi tới cũng là khiến bản thân mình không được gì”.
Tiết Tĩnh Thiền lắc đầu cười lạnh, “Nương, ngươi nghĩ rằng ta không đến nàng ta sẽ bỏ qua cho ta sao? Năm đó đối với nàng ta như vậy, ta không hối hận, chỉ hận trời cao bất công, lão Thiên(ông trời) cũng đứng về phía nàng ta. Nàng ta hiện tại được như thế, sao có thể không tính toán với ta? Đạo lý này trong lòng chúng ta biết rất rõ. Nếu như ta cái gì cũng không làm thì ngược lại sẽ làm cho nàng ta cảnh giác, không chừng liền lập tức đối phó ta. Không bằng tùy tính lỗ mãng mà ta càng ngốc thì nàng ta ngược lại càng yên tâm”.
Vương thị nghe được thì trong lòng chua xót, nức nở nói: “Nữ nhi số khổ của ta…Mẹ con chúng ta đều là người có số khổ mà”.
Tiết Tĩnh Thiền mím môi không cam lòng nói: “Nương, ngươi đừng khóc, nữ nhi sẽ không để cả đời này bị người khác dẫm đạp dưới chân, một ngày nào đó, những người kia nhục nhã ta thì ta muốn trả lại gấp mười gấp trăm lần”.
Vương thị bất an nói: “Ngươi… Ngươi muốn làm gì? Cũng đừng làm chuyện điên rồ!”
Tiết Tĩnh Thiền hời hợt lượt qua, chỉ nói: “Người cứ yên tâm đi, chỉ cần nhớ rõ hôn sự của muội muội đừng có gấp, Viện Viện của chúng ta không thể kém hơn so với người khác, phải gả thì tất nhiên phải gả cho người tôn quý nhất”.
Vương thị vẫn là bất an, chỉ là ngẫm lại hoàn cảnh hiện thời của mình ở trong phủ, lại nghĩ về tiểu nữ nhi xinh đẹp, tương lai tươi sáng sau này, cuối cùng là gật đầu một cái, “Thiền nhi, nương đều dựa vào ngươi”.
*****
Suốt đêm không nói chuyện, sáng sớm ngày thứ hai Tiết Tĩnh Uyển mang theo Lục tiểu thư tìm đến Tiết Tĩnh Xu, đầy tớ trong phủ cảm thấy kỳ lạ là hai vị cô nương này đúng là tay dắt tay cùng nhau đi.
Tiết Tĩnh Xu cũng tò mò mà nhìn Tiết Tĩnh Uyển vài lần, không biết muội muội này hôm nay lại đem biến cố gì tới.
Tiết Tĩnh Uyển thấy nàng nhìn thì xấu hổ, la ầm lên: “Lục muội muội ngốc như vậy, ta mà không dắt nàng ấy thì nàng ấy liền ngã xuống!”
Nàng ta nói cứ như cây ngay không sợ chết đứng, thật giống như người ta từ lúc còn 8-9 tuổi, thời điểm không có nàng ta dắt, đều chưa từng đi đường vậy.
Trong lòng Tiết Tĩnh Xu cảm thấy buồn cười, chỉ là nghĩ da mặt nàng ta, đến cùng không có cười ra tiếng.
Tiết Tĩnh Uyển vội vàng nói sang chuyện khác, “Tam tỷ tỷ, hôm nay chúng ta tới có chuyện đứng đắn cần thương lượng với tỷ đấy”.
Tiết Tĩnh Xu nhấp một ngụm trà, “Ngươi nói đi”.
Tiết Tĩnh Uyển nói: “Ta quyết định sau này sẽ học quy củ thật tốt, nhưng mà lúc trước nương mời những ma ma đều thật hung dữ cho nên tỷ có thể nói với bà, để cho bà thỉnh ma ma dễ chịu một chút, ta và Lục muội muội cùng nhau học?”
Nghe nàng đột nhiên nói chuyện này, Tiết Tĩnh Xu nghĩ một chút thì liền hiểu được là do ngày hôm qua nàng ta bị người của Đại phòng kích thích, trong lòng kìm nén bực bội đây mà.
Có đều mặc kệ là nguyên nhân gì, hai vị muội muội chủ động học hỏi, nàng tự nhiên sẽ không có đạo lý không đồng ý, gật đầu nói: “Chuyện này ta sẽ nói với nương”.
“Tốt quá!” Tiết Tĩnh Uyển hoan hô lên.
Lục tiểu thư vui vẻ nói: “Cảm ơn Tam tỷ tỷ”.
Tiết Tĩnh Xu cười nói: “Hiện tại vui vẻ như vậy, cũng đừng đợi đến khi học được hai ngày lại tìm ta khóc nhè nói là không muốn đi học”.
Tiết Tĩnh Uyển nắm quyền nói: “Không đâu, lần này nhất định phải kiên trì tới cùng! Lục muội muội, ngươi với ta cùng nhau kiên trì!”
Lục cô nương cũng kiên định gật đầu, “Ừm!”
*****
Bởi vì đáp ứng chuyện này, sau bữa sáng, Tiết Tĩnh Xu liền đi đến viện của Tần thị, đem tâm nguyện của Tiết Tĩnh Uyển nói ra.
Tần thị suy tư một phen, gật đầu đồng ý.
Sau đó hai mẹ con cũng không nói gì nữa.
Tiết Tĩnh Xu ngồi ở uống chén trà trong tay.
Tần thị mấy phen muốn hỏi nàng ở trong phủ đã quen hay chưa, có thể lại cảm thấy nàng đã trở về lâu như thế mà trước không có hỏi, hiện tại mới hỏi tựa hồ hơi muộn, đành nuốt lại lời muốn nói xuống. Bà lại muốn hỏi nàng những năm này ở trên núi trôi qua như thế nào nhưng cuối cùng đủ loại băn khoăn, cũng không có mở miệng hỏi.
Tiết Tĩnh Xu uống một chén trà xong, đứng dậy cáo từ.
Tần thị muốn nói lại thôi, cũng chỉ có thể nhìn nàng rời đi.
*****
Hôm nay tuyết đã ngừng, nhưng đi ở bên ngoài tựa hồ so với bình thường lạnh hơn chút ít.
Chóp mũi của Liễu Nhi đông lạnh nên bị ửng đỏ, đi theo bên cạnh Tiết Tĩnh Xu, nghĩ tới bộ dang vừa rồi của Tần thị, nói: “Tiểu thư, ta cảm thấy được Nhị phu nhân là có chuyện muốn người nói đấy”.
Tiết Tĩnh Xu nhìn mặt băng trơn bóng trong hồ nước, khẽ gật đầu.
Nàng hiểu được có lẽ nương của nàng còn có lời muốn nói, nhưng những lời kia, nếu trước kia bà đã không thể nói nên lời thì không cần phải nói.
*****
Trong hoàng cung, Thái Hoàng Thái Hậu mới vừa uống thuốc xong, tựa ở đầu giường, sai cung nhân mở cửa sổ ra.
Xảo Ma Ma khuyên nhủ: “Bên ngoài gió đang lớn”.
Thái Hoàng Thái Hậu lắc lắc đầu, “Không sao mà”.
Xảo Ma Ma không có cách nào chỉ có thể bảo người đem địa long đã cháy sạch để lại một chút ít, sau đó mới mở cửa sổ ra một đường nhỏ kẽ hở.
Thái Hoàng Thái Hậu nhìn qua ngoài cửa sổ đến xuất thần, rất lâu mới thở dài nói: “Cách mùa xuân vẫn còn xa”.
Xảo Ma Ma vội hỏi: “Lập tức sẽ đến lễ mừng năm mới, qua năm chính là mùa xuân, buổi sáng Hoàng Thượng còn sai người ta đem hoa đón xuân, là dùng hoa cỏ Dương Châu đưa tới đấy”.
“Ồ?” Thái Hoàng Thái Hậu có điểm hào hứng, “Cầm đến cho ta nhìn một chút, năm nay lại giở trò gian trá gì đây”.
Xảo Ma Ma vội vàng mệnh cung nhân nâng đi lên, “Ngài xem, năm nay những người kia có thể nâng cao tay nghề, mọi thứ đều không giống với năm ngoái nữa”.
Trong hộp sơn đặc chế xếp đặt hoa quả thập phần chỉnh tề, mỗi một đóa đều được làm trông giống như hoa thật, trong mùa đông đóng băng này lại càng thêm có vẻ xinh đẹp động lòng người.
Thái Hoàng Thái Hậu kinh ngạc nhìn hoa này một chút, giọng nói phức tạp nói: “A Xảo, ngươi có nhớ lúc chúng ta vừa mới tiến cung hay không, mồng một đầu năm hàng năm đều ở trong cung kiễng chân ngóng trông chờ thái giám bên cạnh Hoàng Thương đưa hoa cỏ đến, toàn bộ hậu cung chỉ có hai mươi đóa, mỗi một người chỉ được một đóa, còn có rất nhiều nhưng không chiếm được”.
Xảo Ma Ma nói: “Lão nô đương nhiên còn nhớ, năm đó ngài tiến cung, năm thứ nhất liền có, sau đó mỗi năm đều không thể thiếu cho ngài được mà phần ân sủng này vị nương nương kia cũng không sánh bằng”.
Thái Hoàng Thái Hậu lại lắc đầu cười, sâu kín thở dài.
Xảo Ma Ma đợi đã lâu không đoạn dưới, thăm dò nói: “Năm nay chút ít hoa này, ngài xem nên làm gì bây giờ?”
Hậu cung Kim Thượng trống không, năm xưa chút ít hoa này đều ban cho tần phi đón xuân, Thái Hoàng Thái Hậu ở bên trong đè ép xuống. Năm nay mặc dù phong Hoàng Hậu, có đều người còn chưa tiến cung, không thông báo cũng không sao.
Thái Hoàng Thái Hậu nói: “Ngươi sai người ta đưa về chỗ đó cho Hoàng Đế, rồi nói hoa này về sau đều không nên đưa đến chỗ này của ta nữa”.
“Vâng”.
Thái Hoàng Thái Hậu nhắm hai mắt lại dưỡng thần, trong chốc lát sau lại hỏi: “Tối hôm qua Thiền nhi cũng đi?”
Xảo Ma Ma gật gật đầu, châm chước nói: “Nghe nói người của Thừa Ân công phủ trên dưới sơ sẩy, lọt thiếp mời ra với Hoài Văn Thái Tử phi”.
Thái Hoàng Thái Hậu lắc đầu cười khổ, “Hồ đồ, già hồ đồ, nhỏ cũng hồ đồ. Hồ đồ a..”.
Bà sớm biết rằng nhà mẹ đẻ đời này so với đời trước là không dùng được, lại không đoán được bọn họ có thể hồ đồ đến nước này, trong lòng chỉ có chút may mắn, cũng may lúc trước lựa chọn là Tiết Tĩnh Xu lớn lên ở bên ngoài Tiết phủ.
Từ khi bắt đầu sau mùa đông năm nay, thân thể bà liền kém đi rất nhiều, bà cho rằng chính mình đã sống đủ không còn gì đáng tiếc, trong lòng chỉ có hai chuyện không bỏ được, một là lo cho nhà mẹ đẻ sẽ bị tàn bài triệt để, hai là đau lòng cho Hoàng Đế một mình cô đơn, ngay cả biết nóng biết lạnh người trong nhà đều không có biết, bởi vậy nên mới có ý nghĩ để cho Tiết gia cô nương tiến cung.
Bà lợi dụng bệnh tình của mình để khiến Hoàng Đế nhượng bộ, nhưng chọn người tiến cung lại thật khó khăn.
Nếu muốn vào cung làm Hoàng Hậu, cô nương thứ xuất tất nhiên là không được, tuổi quá nhỏ cũng không được, bởi vậy chỉ còn lại Tứ cô nương cùng với Ngũ cô nương có thể lựa nhưng hai người này theo ý bà lại đều không có người thích hợp.
Tứ cô nương tướng mạo đẹp, ở trong kinh đô cũng có chút mỹ danh, mà không được ở chỗ chính là vị tỷ tỷ ruột lại là tiền chính phi Thái Tử, nếu như tuyển nàng thì trong lòng Hoàng Đế nhất định có khúc mắc.
Ngũ cô nương không có cố kỵ chuyện này, nhưng Thái Hoàng Thái Hậu lại nghe nói tính tình của nàng ta do mẫu thân chiều chuộng nên thập phần tính trẻ con, mặc dù đã mười bốn tuổi, tính lại ham chơi nhiều, dạng này cùng với Hoàng Đế cũng là không hợp.
Trong lúc bà buồn rầu, vô tình Xảo Ma Ma nói đến Tiết gia còn có một Tam cô nương tĩnh dưỡng ở ngoài thành.
Thái Hoàng Thái Hậu đối với tiểu cô nương kia cũng có vài phần ấn tượng, khi đó đang trong thời buổi rối loạn, đột nhiên liền nghe nàng bị bệnh cần tĩnh dưỡng, cũng không có nghĩ gì, bây giờ nghĩ lại, lại cảm thấy có nhiều điểm đáng nghi, vì vậy sai người ngầm dò xét, lúc này mới tra ra chuyện phượng mệnh năm đó.
Có phải phượng mệnh hay không, Thái Hoàng Thái Hậu cũng không thèm để ý, bà chỉ thấy tuổi cô nương kia tương đương với Hoàng Đế, tính tình ôn lương[4] thuần khiết, trong lòng liền hết sức hài lòng.
[4] Ônhòa + lươngthiện.Hơn nữa cô nương này từ nhở ở ngoài thành, lớn lên sẽ không thân cận với người Tiết gia, bà cũng không lo lắng.
Bà sống nhiều năm như thế, sớm biết rằng đạo lý tuổi trẻ qua mau, bất kể là hào môn thế gia như thế nào thì cuối cùng cũng có một ngày tàn bại, Tiết gia tàn bại là lan tràn từ bên trong ra bên ngoài, nam nhi Tiết gia là đời này không bằng đời trước chịu thua kém tạo thành nên cũng không phải có một người làm Hoàng Hậu là có thể cứu vãn.
Bà không cần sau này Hoàng Hậu cùng Tiết gia có nhiều thân cận, cũng không trông cậy vào Tiết gia còn có thể thăng chức nhanh, chỉ hy vọng có đạo bùa hộ mệnh là vị Hoàng Hậu này mà bọn họ có thể bình an, không tai họa không khó khăn là được rồi.
*****
Hộp hoa cỏ kia bị trả về Sùng Đức Điện, Đức công công cúi thấp đầu, nhất mực cung kinh đem lời truyền từ Trường Nhạc cung nói lại một lần nữa.
Hoàng Đế cúi đầu phê tấu chương, tựa hồ không có nghe thấy để đáp lời lại.
Đức công công giơ hộp hoa cỏ lên cao, không nhúc nhích.
Rất lâu mới nghe được Hoàng Đế thanh âm từ trên đầu truyền đến, “Vậy đưa đến chỗ Hoàng Hậu đi”.
“Vâng”. Đức công công vội lui xuống, đến ngoài điện mới đứng lên, xoa xoa thái dương toát ra mồ hôi, hồi tưởng lời nói vừa rồi của Bệ Hạ, cảm giác ra vài phân hương vị — đưa đến chỗ Hoàng Hậu. Từ trước chỉ nói đến Tiết phủ.
———————————-
Liễu Nhi đi tới ngồi ở bên người nàng, kéo tay nàng lắc lắc, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, người hận nàng ta không?”
A Cảnh: Ta là ta hận (`ε”)~ hận a ~~ *đập gối*
*****
∆ Chú thích:
[2] Chú thích thêm về Bát trân:Bát trân là tên gọi chung của tám món ăn quý hiếm và cầu kỳ chỉ dành cho giới quý tộc cung đình, chủ yếu là các bậc vua chúa. Xưa kia, sự khác biệt của ẩm thực nơi hoàng triều với chốn bình dân thể hiện qua hai yếu tố quý hiếm và cầu kỳ. Bát trân là ví dụ điển hình cho điều này. Đây là tám món ăn thuộc hàng tuyệt phẩm mà chỉ riêng vua chúa mới có cơ hội “chạm đũa” đến. Nhờ vào bàn tay của các ngự trù, bát trân thành mỹ vị. Nhờ vào sự quý hiếm (được coi là tinh túy của thế giới muôn loài) cùng sự kết hợp y lý của các nguyên liệu đi kèm, bát trân còn là những liều thuốc bổ, mang đến sức khỏe và sự trường thọ cho các bậc vua chúa. Thật ra, tính chất bổ dưỡng của bát trân thời gian sau này mới được chứng minh. Thời xa xưa, bát trân nổi tiếng vì đều là các loại thực phẩm cực kỳ hiếm. Mà đã hiếm thì ắt là quý, rồi quý nên tất phải ngon miệng và bổ dưỡng.
Quan niệm thế nào là quý hiếm và cầu kỳ trong ẩm thực cung đình, theo thời gian, đã có nhiều thay đổi. Bởi vậy thế nào được gọi là “bát trân” về cơ bản là không thống nhất. Ở Trung Quốc, đời nhà Đường (618-907) có Bát trân, nhưng đến đời nhà Tống (950-1275), nhà Minh (1368-1628) thì các món ăn trong bát trân lại của sự thay đổi.
Tiểu Pi: ta đã tìm mọi nơi nhưng không thấy ảnh của bàn bát trân Trung Quốc cho các bạn xem, chỉ có ảnh của bát trân Việt Nam xưa/nay thôi, nếu các bạn có hứng thú muốn biết về bác trân VN thì có thể lên gg search nhé.