Cô và anh nắm tay nhau mua đồ trang trí Noel. Rồi đi mua đồ nấu ăn và làm bánh. Cô và anh cùng nhau trang trí cây thông, anh làm món ăn xong rồi. Anh cùng cô làm bánh. Cô đang nhào bột thì anh lấy bột trét lên mặt cô, cô cũng không chịu thua lấy trét lại anh. Hai người đùa giỡn với nhau thành quả là người đầu bột và cả gian bếp lộn xộn. Anh lấy điện thoại ra chụp ảnh cô và anh để lưu lại những kỉ niệm. Hai người cùng dọn dẹp, rồi lên thay đồ. Anh và cô xuống bếp dọn đồ ăn ra. Cô chỉ anh trang trí bánh, cô cầm tay anh làm trong họ thật hạnh phúc. Anh và cô đợi các bạn mình tới.
Họ tới anh mời vào nhập tiệc. Hôm nay là giáng sinh nên anh cũng mặc đồ đỏ hoặc trắng. Họ ăn uống vui vẻ rồi ra ngoài phòng khách ngồi chơi. Cô đem bánh mời họ ăn. Nhất Phàm ăn thử một miếng hỏi: “Ai làm ngon thế?”. Tư Vũ gật đầu phụ họa. Anh chỉ cô. Hai người vẻ mặt không tĩn. Hà My lên tiếng khẳng định: “Nó làm đấy”. Nhật Hạ nói thêm: “Nó nấu ăn không được chứ làm bánh là hơi bị đỉnh đấy”. Rồi mọi người chụp hình. Mọi người chơi trò chơi nhận quà. Căn nhà vang lên những tiếng cười đùa. Đó là hạnh phúc đơn giản mà con người hằng mong ước.
Anh và cô cùng dọn dẹp. Cô đăng bài “Chúc mọi người vui vẻ” ảnh cô chụp bên cây thông. Anh mang quà xuống đến chỗ cô ngồi. Anh đưa quà cho cô: “Em mở ra xem đi”. Đăng bài xong cô tặng quà cho anh. Anh cầm lấy mở ra là cái khăn thêu hai cô chim đứng cạnh và nhìn nhau. Ý cô là mãi mãi bên anh. Anh cũng đưa cho cô: “Em mở ra đi”. Cô mở ra trong đó là ảnh cô và anh được toàn thành từ các mảnh ghép. Cô hạnh phúc, hôn lên môi anh, cô định rời khỏi thì anh giữ chặt váy cô hôn sâu hơn, lưỡi anh quấn lưỡi cô, lấy hết mật ngọt trong khoang miệng cô rồi mới tha cho cô. Anh vừa buông ra cô ngã vào lòng anh để điều chỉnh lại hơi thở.
Sau đó cô ngồi trong lòng anh, hai người cùng lựa chọn ảnh để đăng. “Em xem ảnh nào được”. Anh lướt từng tấm ảnh cho cô xem. Cô chỉ tay vào tấm ảnh này, anh mặt áo len trắng, cô váy len đỏ đeo cái sừng tuần Lộc, anh ngồi ôm cô bên cây thông (mặt anh đã che mặt cô). Anh ghi hết sức ngọt ngào: “Giáng sinh có em”.